Chuyện Đời Thằng An

Chương 182



Buổi chiều chủ nhật trôi qua nhão nhoẹt, đặc quánh như bát cháo sườn để quên không đậy nắp.

Đại bản doanh Bùi Xương Trạch vắng tanh. Tao nằm thẳng cẳng trên cái nệm ở tầng ba, mắt mở to nhìn cái quạt trần gỉ sét chém gió phành phạch.

Đầu tao tua đi tua lại ánh mắt kiệt quệ của Vy lúc ném trả tao cái mũ bảo hiểm. Sự hoảng sợ bắt đầu nảy mầm trong não tao. Cái cảm giác vuột mất một thứ gì đó vô giá đang cào cấu dạ dày tao, khó chịu vãi lìn.

Tao với điện thoại. Nhắn tin.
“Em xong chưa? Anh qua đón đi ăn nhé.”

Mười phút. Ba mươi phút. Một tiếng.

Đéo có dòng “Đã xem”. Chỉ có chữ “Đã nhận” nằm trơ trọi.

Tao lật đật ngồi dậy. Bệnh đa nghi lại trỗi dậy, đè bẹp sự hối hận vừa chớm nở. Tại sao không xem tin nhắn? Nó đang làm gì? Nó đang đi với ai? Gã tên Bảo đó có ở đấy không?

Không chịu nổi sự tĩnh lặng, tao vơ chìa khóa xe, lao ra cửa.

Tao phi thẳng đến quán cafe khi nãy. Đỗ xe nép vào góc đường đối diện. Mắt dán chặt vào cửa kính sáng choang của quán.

Bọn nó vẫn ở đó. Tất nhiên, khi tao nhìn thấy thế này, tao biết người yêu tao hoàn toàn chả có gì giấu tao cả. Nhưng tao không hiểu sao đầu óc tao lại không ngừng suy diễn về quá nhiều thứ xảy ra trên đời này.

Tao cứ đứng thẫn thờ, rồi nghĩ suy. Tao cũng chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu nữa.

Điện thoại tao rung lên.

– “Em chuẩn bị về. Anh đang ở đâu?”

Tao nuốt nước bọt. Nhanh tay nhắn lại: “Anh đang chạy việc gần đấy. Đợi anh 5 phút qua đón.”

Năm phút sau, tao lượn xe từ góc đường tấp vào trước mặt nó. Giao diện thản nhiên như vừa vô tình đi ngang qua.

Vy không nói gì, lẳng lặng nhận mũ bảo hiểm, trèo lên xe. Nó không bám eo tao. Giữa 2 đứa khi ngồi trên xe có khoảng cách.

– Anh theo dõi em từ nãy à? – Giọng nó cất lên, lạnh lẽo, không một chút cảm xúc.

– Anh tiện đường đi qua thấy thôi! Anh đã nói rồi mà – Tao chống chế, nhưng cái cớ ấy tao biết là nó sẽ chẳng tin tao.

Vy thở dài. Một tiếng thở dài não nề.

Về gần đến ngõ 1 Bùi Xương Trạch.

– An à. Anh dừng xe lại đi.

Giọng nó kiên quyết. Đanh thép. Không còn một chút nũng nịu hay nhượng bộ nào.

Tao bóp phanh. Xe tấp vào lề đường.

Vy bước xuống. Nó cởi mũ bảo hiểm, đặt lên yên xe. Nó tĩnh lặng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ của một người đã đưa ra quyết định.

– Vy… anh… – Tao lúng túng, muốn nắm tay nó.

Nhưng Vy lùi lại một bước.

– Đừng chạm vào em.

Nó nhìn thẳng vào mắt tao. Ánh mắt xoáy sâu, mang theo sự thất vọng tột cùng.

– Anh biết hiện tại em mệt mỏi nhất điều gì không? Không phải vì anh đang chưa thành công. Không phải vì anh mặc áo phông lấm lem mồ hôi. Em yêu anh vì cái sự chân thành, lỳ lợm chịu khó của anh. Em tự hào vì anh tự tay kiếm ra tiền.

Nó cắn môi, giọng bắt đầu run lên.

– Nhưng chính anh lại tự ti về bản thân mình. Anh tự ti, rồi anh biến sự tự ti đó thành sự ghen tuông, kiểm soát. Anh giam lỏng em. Anh luôn ảo tưởng ra một cái thế giới mà ở đó, ai cũng muốn cướp em đi.

Nó hít một hơi sâu.

– Em không cần một ông chủ nhỏ có nhiều tiền nhưng lại coi em như một món đồ sở hữu. Em cần một người yêu tin tưởng em. Cứ thế này… em không biết phải làm gì nữa An ạ.

Tao hoảng loạn. Bàn tay thô ráp của tao vươn ra, cố níu lấy tay áo nó. Nhưng Vy gạt đi.

– Hay là … Cứ để cho nhau một thời gian tĩnh lại đi anh. Em mệt rồi.

Tao đứng đực ra đó. Gió thốc vào mặt lạnh buốt. Cảm giác như có ai đó vừa thò tay vào lồng ngực tao, bóp nát bét trái tim, rồi rút mẹ nó ra ngoài.

Cái ranh giới mà tao cố gắng lấp liếm bằng tiền bạc, bằng sự kiểm soát, cuối cùng đã vỡ tung. Sự ngột ngạt của tao đã đẩy người con gái tao yêu nhất ra khỏi vòng tay tao.

Trở về Bùi Xương Trạch.

Tao lầm lũi mở khóa, dắt xe vào nhà.

Phòng khách tầng một sáng đèn. Mai Anh đang ngồi vắt chân trên sofa, tay cầm dũa móng tay. Thấy bộ dạng bơ phờ, mặt cắt không còn giọt máu của tao, ả ngừng tay.

– Sao thế ông tướng? Bị đá à?

Lời nói đâm thẳng vào tim.

Tao không cãi. Không phản kháng. Tao lết người lại gần, gục mặt xuống mặt bàn.

Mai Anh thấy thái độ lạ, không trêu nữa. Ả bỏ cái dũa móng tay xuống. Rót một cốc nước lọc lạnh, đẩy về phía tao.

– Uống đi. Rồi kể chị nghe xem nào.

Tao cầm cốc nước. Bàn tay tao run rẩy. Tao kể lại mọi chuyện. Sự kiểm soát, sự ghen tuông, màn phục kích hụt, và câu nói cuối cùng của Vy.

Nghe xong, Mai Anh tựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực. Ả không cười cợt, không lả lơi. Ánh mắt ả nhìn tao đầy thương sót, mang cái vẻ từng trải của một người đàn bà lăn lộn ngoài xã hội.

– Mày ngu lắm An ạ.

Ả phán một câu ráo hoảnh.

– Tình yêu nó giống như cầm một nắm cát. Mày càng siết chặt tay, cát càng chảy hết qua kẽ ngón tay. Mày mở lòng bàn tay ra, cát nó mới ở lại.

Ả rướn người tới, gõ ngón tay sơn đỏ chót xuống mặt bàn.

– Mày tự ti vì mày cảm thấy mày không bằng những thứ xung quanh nó. Mày sợ mất nó nên mày kiểm soát nó. Mày nghĩ làm thế là bảo vệ nó à? Không, mày đang bóp nghẹt nó. Đàn bà, nhất là loại con gái có học thức như con bé Vy, nó cần sự tôn trọng, chứ không cần một cái lồng son.

Từng lời của Mai Anh như xát muối vào vết thương hở. Nhưng nó đúng, không thể cãi được.

– Giờ em phải làm sao? – Giọng tao khàn đặc, vỡ nát.

Mai Anh nhếch mép.

– Kệ nó đi. Cho nó không gian để thở. Mày càng bám lấy nó lúc này, nó càng đẩy mày ra xa. Tập trung vào bản thân mày đi. Xây dựng lại cái móng nhà của mày cho nó cứng cáp vào. Mày đứng vững rồi, thì không có thằng nào xô đổ được mày. Hiểu chưa?

Tao nhìn Mai Anh.

Dưới ánh đèn, người đàn bà đồng bóng này lại là giúp tao vực dậy tinh thần.

Tao đứng dậy. Cầm cốc nước uống cạn.

– Cảm ơn chị.

Tao quay bước lên cầu thang. Bỏ lại Mai Anh ngồi một mình trong phòng khách.

Về phòng, tao không bật đèn. Ném mình xuống nệm. Bóng tối ôm trọn lấy tao.

Đêm nay sẽ là một đêm dài. Rất dài. Nhưng từ ngày mai, tao sẽ phải học cách gỡ bỏ cái gông cùm mà chính tao đã tự tay đeo vào cổ mình và người tao yêu.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.