Chuyện Đời Thằng An

Chương 181



Tao đang ngồi lọt thỏm ở góc kỹ thuật, hôm nay, tao đang có mấy đơn sửa máy cần phải xong gấp, mà thằng Khánh nay lại bận. Áp lực công việc đè nặng lên vai

Trên mặt bàn, cái mainboard con iPhone 5s bung bét. Tao đang dùng cái panh kẹp nhọn hoắt, cố lách một con ốc vít bé bằng nửa hột gạo vào đúng cái chân ren bị trờn. Khách giục cháy máy. Đầu óc tao căng như dây đàn, nhịp thở ép lại cực mỏng để cái tay cầm panh không bị run.

Tiếng cửa mở.

Một luồng hơi lạnh thoang thoảng mùi bồ kết lướt qua. Vy bước vào. Nó đi học về sớm, tạt qua. Tóc búi lỏng, mặt trông hơi thoáng qua vẻ mệt mỏi. Trên tay nó xách một cốc nước mía đá đọng sương lạnh toát.

Nó đi thẳng vào góc của tao.

– Anh làm việc sắp xong chưa. Uống tí nước đi anh, nóng quá.

Vy đặt cốc nước mía xuống mép bàn kỹ thuật. Động tác rất nhẹ. Nhưng cái quai túi xách của nó vô tình quệt ngang qua mặt thảm cao su.

Sượt.

Chỉ một va chạm nhỏ xíu. Con ốc vít li ti tao vừa căn chỉnh chưa kịp vặn tuốc nơ vít văng ra. Nó nảy lên mặt bàn, lăn lông lốc rồi rớt tõm xuống nền gạch lổn nhổn dây điện và rác nilon.

Mạch máu trên thái dương tao giật nảy. Áp lực hối thúc của khách hàng, cộng thêm cái trạng thái phải căng mắt cả tiếng đồng hồ bùng nổ.

Tao đập mạnh cái panh kẹp xuống bàn. Chát.

– Em đi đứng kiểu gì đấy hả?

Tao gắt lên. Cục súc. Âm lượng vang dội đủ để người khác giật mình.

– Mất ốc main là đền cả cái máy cho khách đấy! Em cứ qua kia ngồi đi đợi anh 1 tí, xong rồi anh qua luôn. Trời ạ!!!

Lời nói tuôn ra thô bạo, không thèm nắn nót. Vy sững người. Bàn tay nó đang định rút tờ khăn giấy lau mồ hôi cho tao khựng lại giữa không trung. Đôi mắt to tròn chớp chớp. Sự hụt hẫng, ngỡ ngàng hiện rõ mồn một. Nó không quen với việc tao quát nó vì một cái lỗi vụn vặt như thế.

Nó cắn chặt môi dưới. Không cãi lại nửa lời.

Nó lẳng lặng cúi rạp người xuống nền nhà bẩn thỉu. Hai đầu gối tì xuống sàn, tay bới từng đoạn dây cáp đứt, từng mẩu xốp nổ. Một phút sau, ngón tay nó nhón lên con ốc vít bé tí xíu. Nó từ từ đứng dậy, đặt nhẹ con ốc lên thảm cao su.

– Anh làm nốt đi.

Giọng nó nhẹ bẫng, ráo hoảnh.

Nó xách túi, quay lưng đi thẳng ra phía bàn ăn trong bếp. Kéo ghế, ngồi xuống. Khoanh hai tay trước ngực, mắt nhìn ra ngoài đường. Không thèm nhìn tao thêm một lần nào nữa.

Tao cầm con ốc lên. Lồng ngực hơi hẫng một nhịp. Sự cáu bẳn trôi đi, để lại một cái sự hối lỗi. Tao biết tao vừa phản ứng quá đà.

Tối hôm đó. Tao rủ Vy đi ăn bún chả vỉa hè để làm hòa.

Quán ám khói thịt nướng khét lẹt. Quạt treo tường quay phành phạch đuổi ruồi. Hai bát bún, đĩa thịt chả bóng mỡ được dọn ra.

Mọi khi, ngồi xuống bàn, Vy sẽ nhanh tay rút giấy ăn, lau sạch từng chiếc đũa tre rồi đặt ngay ngắn ngang miệng bát tao. Nó sẽ vắt chanh, thêm tỏi ớt, rồi ríu rít kể dăm ba câu chuyện trên giảng đường.

Hôm nay không có chuyện đó.

Nó rút một đôi đũa. Lau qua loa. Rồi cắm mặt vào bát bún của mình. Gắp từng cọng bún nhỏ, nhúng vào bát nước mắm, nhai trệu trạo như nhai sỏi.

Sự im lặng này thật sự tao rất sợ, bóp nghẹt cả cái bàn nhựa dính mỡ.

Tao hắng giọng, cầm đũa lên. Cố cạy miệng nó bằng ba cái chuyện làm ăn.

– Nay lô ốp chống sốc bán chạy phết. Thằng Tùng đẩy được chục đơn. Mai anh tính nhập thêm một kiện nữa.

– Vâng.

Nó đáp. Cụt lủn. Mắt không dời khỏi bát bún.

– Tiền quỹ đợt này dư dư, cuối tháng anh trích ra một khoản 2 đứa đi đâu đấy loanh quanh hẹn hò nhé.

– Dạ thôi. Có khi cuối tháng này em bận.

Chấm hết. Bức tường bê tông được dựng lên vững chãi. Tao ngồi đối diện nó, mà cảm giác như đang ghép bàn ăn chung với một người xa lạ ngoài đường. Cái sự trống rỗng cào cấu trong dạ dày. Mùi chả nướng thơm phức xộc vào mũi bỗng nhiên chả có tý sức quyến rũ nào.

Sáng Chủ nhật.

Vy có hẹn đi cafe chụp ảnh với mấy đứa bạn cùng lớp. Tao phóng con Wave qua ngõ 1 Bùi Xương Trạch đón nó.

Đứng tì tay lên yên xe, tao đợi.

Cánh cổng sắt mở ra. Vy bước xuống.

Nó mặc một chiếc váy hoa nhí ngang đùi, chất voan tơ mềm mại. Cổ váy hơi trễ vai, để lộ phần xương quai xanh, tóc xõa bồng bềnh. Chân xỏ đôi sandal quai mảnh. Một giao diện rực rỡ, trẻ trung, đúng chuẩn con gái tuổi đôi mươi đi chơi cuối tuần.

Nhưng đập vào mắt tao, cái bộ váy ấy tự nhiên chướng mắt vãi lìn.

Cái radar kiểm soát trong đầu tao tự động bật lên. Bọn bạn nó đi cùng hôm nay có cả con trai. Có thể có cả cái thằng tên Bảo khốn nạn kia. Ăn mặc hớ hênh thế này ra đường để cho thiên hạ nó dòm ngó, nó đánh giá à?

Lông mày tao nhíu chặt lại thành một đường thẳng. Mắt tao lướt từ bờ vai trần xuống cái gấu váy ngang đùi của nó.

– Em mặc cái gì thế này?

Tao buông một câu lạnh ngắt.

Vy khựng bước. Bàn tay đang xách cái túi cói nhỏ hơi siết lại. Nó cúi xuống nhìn bộ đồ của mình.

– Váy em mới mua đợt đi lượn với cái Hằng. Đi chơi với bạn bè mặc thế này bình thường mà anh.

Nó đáp, giọng bắt đầu có chút phòng thủ.

– Bình thường cái gì? – Tao hất hàm. – Trời hôm nay cũng lạnh rồi mà mặc thế này sao được. Đi đường gió nó tốc lên hết à? Anh thấy không ổn.

Tao dùng những từ ngữ bình phẩm để phủ nhận cái sự chăm chút của nó. Tao lấy cái mác “bảo vệ” để bao biện cho sự ích kỷ, ghen tuông của mình.

Vai Vy buông thõng xuống. Nụ cười tươi rói lúc bước ra khỏi cổng vỡ nát bét.

Nó không sùi bọt mép cãi nhau với tao giữa ngõ. Nó nhìn tao. Đôi mắt to tròn chứa đầy sự mệt mỏi, bất lực tột độ. Nó nhận ra, cãi nhau với một thằng đang bị tự ái che mù mắt là vô ích.

– Thôi được rồi. – Giọng nó nghẹn lại, chán nản. – Anh đợi em năm phút.

Nó quay gót, lầm lũi đi ngược vào trong cổng.

Lát sau, nó bước ra.

Chiếc váy hoa nhí bị lột bỏ. Thay vào đó là một cái quần jeans xanh sẫm cứng ngắc và cái áo phông xám cổ tròn che kín mít. Tóc buộc túm lại phía sau.

Giao diện phẳng lỳ, nhàm chán. Khuôn mặt nó tắt ngấm sự hào hứng, xám xịt như bầu trời chuyển mưa.

Nó bước lên yên sau xe, không ôm eo tao, hai tay nắm chặt cái tay xách phía sau.

Tao vít ga. Trong lồng ngực, một thứ cảm giác “chiến thắng” bệnh hoạn dâng lên. Tao đã bắt nó phải theo ý mình. Tao kiểm soát được giao diện của nó. Nhưng khốn nạn thay, xen lẫn cái sự hả hê ấy, một cục sạn to đùng kẹt lại ở cổ họng. Tao biết rõ, tao vừa tự tay bóp nát chút niềm vui nhỏ nhoi cuối tuần của người con gái tao yêu.

Xe chạy trên đường. Dòng người đông đúc.

Ting. Ting. Ting.

Tiếng chuông báo tin nhắn réo liên tục. Nó phát ra từ cái điện thoại Vy đang nhét trong cái túi xách đeo chéo trước ngực. Âm thanh lanh lảnh, liên hồi dội vào tai tao.

Tao hơi nhả tay ga. Con Wave đi chậm lại giữa dòng xe cộ. Bệnh đa nghi trong máu tao lại sục sôi.

– Ai nhắn mà lắm thế?

Tao hất cằm, hỏi vọng ra sau, giọng đầy vẻ soi mói.

Vy khẽ thở dài. Hơi thở hắt ra đập vào lưng áo tao.

– Chắc group lớp đang buôn dưa lê thôi anh.

– Group lớp hay là lại anh nào nhắn tin hỏi thăm? – Tao gằn giọng, không buông tha. – Mở ra xem đi. Nhỡ có việc gì gấp. Hay là có gì giấu giếm nên không mở được luôn?

Sự dồn ép dồn dập. Tao đang dùng cái quyền làm người yêu để lột trần mọi không gian riêng tư của nó.

Phía sau lưng tao. Sự kiên nhẫn của Vy đứt phăng.

Tao nghe tiếng khóa kéo túi xách bị giật mạnh ra cái rẹt.

Nó lôi cái điện thoại ra. Bấm nút nguồn sáng rực lên. Nó không đọc tin nhắn. Ngón tay nó vuốt mạnh lên mép sườn máy. Tạch. Công tắc gạt sang chế độ im lặng.

Nó nhét thẳng cái điện thoại xuống tận đáy túi. Kéo khóa lại sập một cái.

– Em bảo là group lớp! – Giọng nó gắt lên, run rẩy, mất kiểm soát. – Anh bị làm sao thế An? Tại sao lúc nào anh cũng phải ép em chứng minh những thứ không có thật thế? Anh không tin em thì anh còn yêu em làm gì?

Câu hỏi đập thẳng vào gáy tao. Đau điếng.

Xung quanh, tiếng còi ô tô bíp bíp chát chúa đòi vượt. Khói xe máy phả mịt mù.

Nhưng khoảng không gian giữa lưng tao và ngực nó tĩnh lặng một cách nghẹt thở. Một sự im lặng bao trùm.

Tao nghiến răng. Máu nóng dồn lên đỉnh đầu.

Tao vặn ngược tay ga. Vít hết cỡ.

Con Wave gầm lên, chồm về phía trước. Tao lạng lách qua dòng xe cộ, tạt đầu mấy chiếc taxi. Tao phóng bạt mạng. Dùng tốc độ và sự nguy hiểm để trút cái cơn giận dữ, cái sự bất lực của chính mình xuống mặt đường nhựa. Vy không la hét bảo tao đi chậm lại. Nó ngồi cứng đơ, bám chặt tay xách sau yên. Mặc kệ.

Tới trước cửa quán cafe hẹn bạn của nó.

Tao phanh gấp. Bánh xe trượt một vệt dài trên mặt đường, khét lẹt mùi cao su cháy.

Vy bước xuống. Không đứng chần chừ. Nó cởi cái mũ bảo hiểm nửa đầu, đưa tay chìa ra phía trước, dúi vào ngực tao.

Mọi khi, nó sẽ nán lại, cười dặn dò tao đi đường cẩn thận, rồi dặn tao trưa nhớ kiếm gì ăn.

Hôm nay không có.

Nó xoay người lại. Đôi mắt nó nhìn tao. Không còn sự ấm ức hay rơm rớm nước mắt nữa. Đó là một ánh mắt kiệt quệ, rỗng tuếch. Ánh mắt của một người đã quá mệt mỏi với việc phải cố gắng xoa dịu một con thú hoang đang tự vùng vẫy trong cái rọ của chính mình.

– Anh về cẩn thận.

Giọng nó đặc quánh sự chán chường.

– Em ngồi với bạn xong lát em tự bắt xe về. Cứ thế này… em thấy ngạt thở lắm An ạ.

Dứt lời, nó quay lưng. Sải bước đi thẳng về phía cửa kính của quán cafe. Không ngoái đầu lại một lần nào.

Cánh cửa kính mở ra rồi khép lại. Cái dáng người mặc quần jeans xám xịt của nó bị nuốt chửng vào cái không gian máy lạnh sáng choang.

Tao ngồi trên yên xe nóng rẫy. Hai bàn tay nắm chặt lấy đôi tay lái cao su.

Tao nhìn trân trân vào cánh cửa kính.

Tao đang cố gắng giăng mọi cái bẫy, dựng mọi hàng rào để khóa chặt Vy lại bên mình. Nhưng tao không nhận ra, chính sự ghen tuông dơ bẩn, những lời đay nghiến vì cái đinh con ốc, vì cái váy cái quần, đang biến tình yêu của tao thành một cái nhà tù.

Và Vy, nó đang tìm mọi cách để phá khóa thoát ra. Cái sợi dây neo giữ tao lại với sự bình yên duy nhất, đang đứt dần từng sợi một.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.