Con dâu thuộc về bố chồng

Chương 14



## Chương 14: Bữa Tiệc Và Bí Mật

Chiều thứ bảy, nắng vàng nhạt dần buông xuống những bụi tre xanh mướt sau hàng rào hoa giấy. Biệt thự nhỏ của Thành và Ngọc Anh nằm khuất sau con đường láng mạn, không gian riêng tư đến mức tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.

Hà và Hoàng đến nơi lúc năm giờ chiều. Thành đang đứng ngoài sân nướng thịt, khói thơm nghi ngút bay lên từ bếp than hồng.

*”Hoàng! Hà! Vào đi!”* Thành vẫy tay chào, nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt điển trai.

Hoàng bước ra phụ giúp bạn, còn Hà được Ngọc Anh dẫn vào trong nhà.

*”Bố em đang ở phòng khách,”* Ngọc Anh nói, giọng có chút gì đó… khác lạ. *”Bố vừa khỏi bệnh nên hay ở trong nhà thôi.”*

Hà gật đầu, theo Ngọc Anh bước vào phòng khách rộng rãi, thoáng mùi gỗ sồi và trà xanh.

Một người đàn ông đang ngồi đọc báo trên ghế sofa. Ông ngước lên khi nghe tiếng bước chân.

Đó là ông Lương.

Ông khoảng 62 tuổi, dáng người cao gầy hơn ông Quân một chút, da ngăm sạm, tóc bạc phơ hai bên thái dương. Gương mặt ông có nét buồn man mác của người đàn ông từng trải, nhưng đôi mắt sắc sảo vẫn còn vẻ quyến rũ kỳ lạ. So với ông Quân thì ông Quân vẫn nhìn phong độ hơn.

*”Bố, đây là Hà, vợ của Hoàng – bạn thân của Thành. Hà, đây là bố em.”*

Ông Lương đứng dậy, bước đến bắt tay Hà. Bàn tay ông ấm, chai sạn như gỗ mun, nắm hơi lâu một chút so với phép lịch sự thông thường.

*”Chào cháu,”* ông nói, giọng trầm khàn. Ánh mắt ông đảo qua người Hà, có gì đó… soi mói, đánh giá, hay là ngưỡng mộ? *”Nghe Anh nhắc nhiều về cháu. Xinh đẹp như lời đồn.”*

Hà cảm thấy hơi ngượng, má nóng lên:

*”Dạ… cháu chào bác.”*

Cô rụt tay về, nhưng cảm giác bàn tay ông vẫn còn đọng lại trên da.

Bữa tối diễn ra trong không khí ấm cúng. Thành và Hoàng cười nói vui vẻ về chuyện công việc, còn Hà ngồi đối diện với ông Lương và Ngọc Anh.

Dần dần, Hà bắt đầu để ý những điều kỳ lạ.

Ngọc Anh liên tục chăm sóc ông Lương quá mức bình thường. Cô gắp thức ăn vào bát ông, hỏi han sức khỏe từng chút một, thậm chí còn cầm khăn giấy lau mép miệng cho ông khi ông ăn xong.

*”Bố ăn thêm miếng canh này đi, bố vừa khỏi bệnh cần bồi bổ,”* Ngọc Anh nói, giọng ngọt ngào đến mức… thân mật quá mức con dâu với bố chồng.

Nhưng điều khiến Hà chú ý hơn là những cái chạm của ông Lương.

Ông thỉnh thoảng đặt tay lên đùi Ngọc Anh khi nói chuyện – dưới gầm bàn, nhưng Hà ngồi đối diện nhìn thấy rõ. Ông giả vờ với tay lấy chai nước, nhưng ngón tay lại cố tình lướt qua đùi cô, thậm chí ấn nhẹ vào vùng trong đùi qua lớp váy mỏng.

Ngọc Anh không lùi lại. Cô để yên, thậm chí còn nghiêng người về phía ông hơn.

Ánh mắt hai người giao nhau có gì đó… không giống bố chồng – con dâu bình thường. Có tia gì đó nóng bỏng, bí mật, như thể họ đang chia sẻ một điều mà chỉ hai người biết.

Hà nghi ngờ nhưng không dám chắc. Cô tự nhủ mình đa nghi, có lẽ do cô vừa trải qua chuyện với ông Quân nên nhạy cảm quá mức.

Nhưng cô không thể không để ý: bàn tay ông Lương đang xoa xoa trên đùi Ngọc Anh, và Ngọc Anh đang mỉm cười đáp lại.

Sau bữa ăn, Thành và Hoàng ra ngoài sân hút thuốc, uống rượu whisky và nói chuyện đàn ông. Trong nhà chỉ còn tiếng nhạc nhẹ du dương.

Hà vào nhà vệ sinh ở tầng một. Khi cô bước ra, đèn phòng khách đã tắt, chỉ còn ánh sáng mờ ảo từ hành lang chiếu vào.

Cô định đi ra sân tìm Hoàng, nhưng rồi dừng lại.

Trên ghế sofa, có hai bóng người.

Ông Lương và Ngọc Anh đang ngồi sát bên nhau.

Hà đứng chết trân sau cột, tim đập mạnh đến nghẹt thở.

Ngọc Anh đang ngồi sát bên ông Lương, tay cô đặt trên ngực ông – bên ngoài áo sơ mi, nhưng đang xoa xoa vòng tròn như thể… thân mật. Còn ông Lương, một tay ôm eo con dâu, tay kia… đang nằm trên đùi cô, xoa xoa vùng trong đùi bên ngoài lớp váy mỏng.

Hà nhận ra đây không phải cử chỉ bố chồng – con dâu bình thường.

Đây là… đụng chạm tình dục.

Hà định lùi lại, nhưng vô tình đụng phải bình hoa nhỏ để trên kệ.

*Cạch.*

Tiếng động nhỏ nhưng đủ làm Ngọc Anh giật mình. Cô đứng dậy vội vàng, chỉnh lại váy áo xộc xệch.

Ông Lương ngồi im, nhưng Hà nhìn thấy rõ… phần dưới quần ông đang căng cứng, lộ rõ hình dáng dương vật cương lên, to và dài – tuy nhỏ hơn ông Quân một chút nhưng vẫn đáng kể.

Ngọc Anh chạy ra hướng Hà, mặt đỏ bừng:

*”Hà… em… em đi đâu vậy?”*

Hà cũng đỏ mặt, lắp bắp:

*”Em… em đi vệ sinh…”*

Cả hai nhìn nhau ngượng ngùng. Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Nhưng Ngọc Anh nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, kéo Hà đi chỗ khác, giả vờ như không có gì xảy ra.

*”Thành và Hoàng đang ngoài sân đấy, em ra với họ đi,”* Ngọc Anh nói, giọng hơi run. *”Chị… chị vào lấy nước cho bố.”*

Hà gật đầu, nhưng cô biết Ngọc Anh không phải vào lấy nước.

Âm Thanh Phòng Kín

Tối muộn, Hà đi lên tầng hai tìm phòng vệ sinh vì phòng dưới đang có người dùng.

Đi qua phòng ông Lương – cửa hở một khe, Hà nghe thấy tiếng thì thầm bên trong.

Cô dừng lại, tim đập thình thịch.

Giọng ông Lương khàn khàn, đầy vẻ khổ sở:

*”Con… con giúp bố… bố khó chịu quá… nó cứng mãi không xuống…”*

Giọng Ngọc Anh lo lắng, nhỏ nhẹ:

*”Bố… bố đừng… Thành và bạn bố đang ở dưới… không được đâu…”*

*”Chỉ một chút thôi… đau quá… con xoa giúp bố đi…”*

Tiếng vải vóc sột soạt, rồi tiếng Ngọc Anh thở dốc nhẹ.

Hà nhìn qua khe cửa, đờ người.

Ngọc Anh đang quỳ trước ông Lương – ông ngồi ghế, quần kéo xuống, dương vật cương cứng vươn thẳng. Tay Ngọc Anh đang nắm lấy thứ đó, đang xoa nắn từ gốc đến đầu.

Ông Lương ngửa đầu ra sau, mặt nhăn nhó vừa đau vừa sảng khoái.

*”Cho bố vào đi con… bố cần…”* ông thì thầm, tay sờ tóc Ngọc Anh.

*”Không được bố ơi… không đủ thời gian… họ sẽ nghi…”* Ngọc Anh lắc đầu, nhưng tay cô siết chặt hơn, xoa nhanh hơn.

Bố ơi… cứng quá…” Ngọc Anh rên khẽ, giọng ngọt ngào và dâm đãng cố tình. Cô tăng tốc tay, sục mạnh hơn, miệng há ra thở dốc, rên liên tục để kích thích ông:

“A… aah… cặc bố to quá… con thích lắm… bố đụ con mạnh nữa đi… con dâm quá phải không bố…”

Ông Lương ngửa đầu ra sau ghế, mắt nhắm nghiền, tay siết chặt tóc Ngọc Anh. Hơi thở ông càng lúc càng nặng nhọc. Ngọc Anh cố tình rên to hơn, giọng run run giả vờ khoái lạc:

“Ưm… ưm… bố ra đi… bắn tinh cho con… con muốn tinh bố nóng bỏng… aahh…”

Tay cô sục nhanh và mạnh, siết chặt phần gốc rồi vuốt lên đầu khấc. Ông Lương run lên dữ dội, hông giật giật, gằn giọng khàn đặc  : *”Con… con nhanh đi… bố sắp…”*

Cô cố tình rên nhẹ, tiếng rên khe khẽ nhưng đủ khiến ông Lương thở gấp:

Ngọc Anh sục mạnh hơn, tay cô di chuyển nhanh dọc theo thân dương vật căng cứng, đầu khấc đỏ ửng lên. Cô cúi xuống, thổi nhẹ vào đầu, rồi tiếp tục xoa nắn mạnh bạo hơn.

Ông Lương run lên, nắm chặt tay vịn ghế, miệng rên rỉ khe khẽ:

*”Ahh… con… con giỏi quá…”*

Hà đứng ngoài, chết lặng, không thể rời mắt. Cô thấy cơ thể mình nóng ran, thấy khô họng, thấy… ghen tị?

Ngọc Anh đang làm điều mà cô không dám làm với ông Quân.

Hà hoảng hốt lùi lại, chạy vội xuống cầu thang, suýt ngã vì chân run.

Cô gặp Hoàng đang tìm mình ở dưới nhà. Hoàng nhíu mày:

*”Em đi đâu mà mặt tái mét vậy?”*

Hà lắc đầu, giọng run run:

*”Em… em choáng… chắc do uống rượu… mình về được không anh?”*

Hoàng lo lắng, đặt tay lên trán cô:

*”Em sốt à? Mặt em đỏ quá.”*

Hà không biết mình đỏ mặt vì rượu, vì xấu hổ, hay vì… kích thích.

*”Không… em chỉ muốn về…”*

Hoàng gật đầu, đồng ý về sớm. Họ chào Thành và Ngọc Anh – cô ấy vừa xuống, mặt vẫn còn hồng hào, tóc hơi rối, nhưng đã bình tĩnh trở lại.

*”Mai mình đi đánh golf nhé,”* Thành nói với Hoàng. *”Sáng mai nhà tao rảnh, ông Lương cũng muốn đi tập thể dục.”*

Hoàng gật đầu:

*”Được, sáng mai gặp nhau ở sân golf.”*

Trên taxi về, Hà im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, đầu cô hỗn loạn.

Cô vừa chứng kiến Ngọc Anh và bố chồng có mối quan hệ… không bình thường. Cô nhớ lại cảnh chiều nay với ông Quân. Cô tự hỏi: *”Chỉ có mình cô như vậy thôi sao? Hay… tất cả con dâu đều…”*

Cô cảm thấy bớt tội lỗi, nhưng cũng cảm thấy nguy hiểm – như thể vừa phát hiện một bí mật không nên biết.

Và sáng mai… liệu cô có phát hiện ra điều gì không. Cô có nên kể với Hoàng không?


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.