Chương 13: Cơ thể và gợi nhớ
### Phần 1: Khoảnh Khắc Định Mệnh
Chiều thứ sáu, bầu trời ngoài cửa sổ chuyển sang màu cam đỏ rực của hoàng hôn. Hà vừa ngủ dậy sau giấc ngủ trưa, cơ thể còn mệt mỏi vì đêm qua trằn trọc không ngủ ngon.
Cô mặc bộ đồ bộ cotton mỏng màu trắng, tóc buộc cao lộ gáy trắng ngần, bước ra khỏi phòng để đi xuống bếp lấy nước.
Cửa phòng tắm chung trên tầng hai bật mở.
Hà dừng lại, đờ người.
Ông Quân bước ra từ phòng tắm, hoàn toàn khỏa thân.
Cơ thể ông còn ướt, những giọt nước lăn dài từ mái tóc bạc phơ xuống vai rộng, xuống ngực nở với hai đầu vú sẫm màu, xuống bụng phẳng lì với những múi cơ săn chắc không hề có mỡ thừa. Ở tuổi gần 60, cơ thể ông vẫn như thanh niên đôi mươi – cơ bắp cuồn cuộn, da ngăm khỏe mạnh, tấm lưng rộng và đôi chân thon dài đầy lực.
Nhưng điều khiến Hà không thể rời mắt… là thứ đang treo lủng lẳng giữa hai đùi ông.
Dương vật của ông Quân.
Ngay cả khi mềm, nó vẫn to đến đáng sợ – dài ít nhất bằng gang tay, dày như cổ tay người lớn, đầu khấc hồng hào như nụ hoa nở, thân phủ đầy gân guốc nổi lên dưới làn da ngăm như những con rắn nhỏ cuộn quanh. Nó đung đưa nặng trĩu theo từng bước chân ông, nặng đến mức khiến Hà có thể tưởng tượng ra cảm giác cầm nó trong tay sẽ nặng như thế nào.
Hà đứng chết trân, tim đập loạn nhịp đến mức cô có thể nghe thấy tiếng bình bịch trong tai.
*Gần 60 tuổi… mà cơ thể vẫn thế này sao?*
Cô nhìn chằm chằm, không thể rời mắt. Bàn tay cô vô thức siết chặt vào khung cửa đến mức trắng bệch. Cô thấy khô họng, thấy nóng ran dưới bụng lan xuống giữa hai chân. Hơi thở cô trở nên gấp gáp, ngực phập phồng trong bộ đồ bộ mỏng.
Và rồi, một suy nghĩ kỳ lạ len lỏi trong đầu cô – không phải của lý trí, mà của cơ thể đang phản bội:
*Hoàng… tại sao Hoàng lại không di truyền được cái này?*
Cô nhớ lại cơ thể chồng mình – cũng săn chắc, cũng khỏe mạnh, nhưng… nơi đó của Hoàng, ngay cả khi cương cứng cũng chỉ bằng một nửa của ông Quân lúc này. Và khi làm tình, Hoàng không bao giờ khiến cô cảm thấy đầy đặn, cảm thấy bị lấp đầy đến tận cùng như đêm đó…
*Thôi đi Hà ơi… mày đang nghĩ cái gì vậy?*
Hà cắn môi đến mức đau, cảm thấy tội lỗi vô cùng. Cô đang nghĩ gì vậy? Cô đang so sánh chồng mình với… với kẻ đã cưỡng hiếp mình?
Nhưng mắt cô không thể rời khỏi cảnh tượng trước mắt.
Ông Quân bước vội về phía giỏ đồ giặt nơi ông để quần áo sạch – hóa ra ông quên mang đồ vào phòng tắm. Cơ thể ông chuyển động uyển chuyển, cơ bắp cuồn cuộn, và thứ giữa hai chân ông đung đưa theo nhịp bước, như thách thức, như mời gọi.
Hà nên quay vào phòng. Cô nên đóng cửa lại. Cô không nên nhìn.
Nhưng cô đứng đó, chết lặng, cho đến khi ông Quân lấy được quần lót và quần dài, bắt đầu mặc vào.
Ông Quân vừa kéo khóa quần, vừa quay lại thì đụng phải Hà đang đứng ngay sau lưng.
*”Á!”* cả hai cùng thốt lên.
Ông Quân lùi lại, mặt đỏ bừng như gấc khi nhận ra Hà đã nhìn thấy mình. Ông vội vàng kéo áo sơ mi còn để trên giường mặc vội, tay run run cài nút, cố gắng kéo áo cho thật dài để che phần dưới:
*”Con… con… bố xin lỗi… bố quên… bố không biết con…”*
Hà cũng đỏ mặt đến tận mang tai, lùi lại dựa vào tường, tim đập như trống giục. Cô muốn nói gì đó, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Cô vừa nhìn thấy ông ta khỏa thân. Cô vừa so sánh ông ta với chồng mình. Và tệ hơn… cô thấy cơ thể mình đang phản ứng – cô cảm thấy ẩm ướt nơi kín đáo nhất, cảm thấy đôi chân run nhẹ.
*”Con… con…”* cô lắp bắp, định chạy đi.
Nhưng đôi chân cô như đóng đinh xuống sàn nhà. Cô muốn quay đi, nhưng ánh mắt cô vẫn vô thức liếc xuống phần dưới của ông Quân – nơi quần dài đang che phủ, nhưng hình ảnh vừa rồi vẫn in sâu trong đầu.
Ông Quân nhận ra ánh mắt của cô, ông cũng đỏ mặt, hai tay đan chặt vào nhau:
*”Bố… bố thật sự xin lỗi… bố không cố ý…”*
Hà lắc đầu, vội vàng quay mặt đi, nhưng cơ thể cô vẫn cứng đờ. Cô cảm thấy nóng ran khắp người, cảm thấy xấu hổ đến mức muốn đào một cái lỗ chui xuống.
*”Con… con đi lấy nước…”* cô lắp bắp, giọng run run.
Cô cố gắng bước đi nhưng chân cứ loạng choạng như người say. Cô vội vàng bám vào tường để giữ thăng bằng.
Ông Quân định đỡ cô, nhưng rồi rụt tay lại, nhận ra sự không thích hợp:
*”Con… con có sao không? Bố…”*
*”Không… không sao…”* Hà lắc đầu vội vàng, không dám nhìn vào mắt ông. *”Con… con đi đây…”*
Cô chạy vội về phía cầu thang, nhưng đúng lúc đó…
Tiếng chìa khóa xoay ở cửa chính tầng một vang lên, rồi tiếng bước chân Hoàng vọng lên:
*”Hà ơi! Anh về rồi! Em ở đâu?”*
Cả Hà và ông Quân đồng loạt đứng sững. Hai người nhìn nhau, cùng lúc đỏ mặt, cùng lúc hoảng loạn như thể vừa bị bắt quả tang trong tội lỗi.
Tim Hà đập loạn nhịp. Cô cảm thấy tội lỗi dù chưa làm gì. Cô cảm thấy sợ hãi như thể vừa bị bắt quả tang trong tội lỗi tày đình. Cô vội vàng hét lớn để che giấu sự bối rối, nhưng giọng cô cao đến chói tai, run run đến mức ngay cả chính cô cũng nhận ra:
*”Em… em ở trên này! Em xuống ngay!”*
Giọng cô cao và thiếu tự nhiên đến mức Hoàng ở dưới cũng phải ngạc nhiên:
*”Em làm sao vậy? Giọng em kỳ quá?”*
*”Không… không có gì!”* Hà hét lớn hơn, tay siết chặt vào lan can cầu thang. *”Em… em vừa ngủ dậy! Em xuống ngay!”*
Cô liếc nhìn ông Quân, thấy ông cũng đang nhìn mình với ánh mắt phức tạp – có xấu hổ, có lo lắng, nhưng cũng có một tia gì đó… khó tả. Ánh mắt ông vô thức liếc xuống ngực cô – nơi bộ đồ bộ mỏng đang dính vào da vì mồ hôi, lộ rõ đường cong cơ thể.
Hà vội vàng kéo áo, đỏ mặt quay đi.
*”Con xuống trước đi,”* ông Quân nói khẽ, giọng khàn khàn đến lạ. *”Bố… bố đi sau.”*
Hà gật đầu vội vàng, chạy vội xuống cầu thang, chân tay bồng bềnh như người say. Cô vừa chạy vừa tự mắng mình trong đầu:
*Cô đang làm gì vậy? Cô đang nghĩ gì vậy? Sao cô lại nhìn chứ? Sao cô không chạy đi?*
Khi gặp Hoàng ở dưới nhà, Hà vội vàng lao vào vòng tay chồng, nhưng cơ thể cô cứng đờ. Hoàng hôn lên má cô, nhưng cô chỉ cảm thấy tội lỗi – tội lỗi vì vừa nhìn thấy bố chồng khỏa thân, tội lỗi vì đã so sánh, tội lỗi vì… cơ thể cô đã phản ứng.
*”Em đỏ mặt quá,”* Hoàng nhíu mày nhìn cô. *”Em sốt à?”*
*”Không… em nóng thôi… em vừa ngủ dậy…”* Hà lắc đầu, tránh ánh mắt chồng.
Cô cảm thấy ông Quân bước xuống cầu thang phía sau, cảm thấy ánh mắt ông đang nhìn mình. Cô không dám quay lại.
*”Bố về rồi à?”* Hoàng quay sang chào bố.
*”Ừ… bố về sớm…”* ông Quân đáp, giọng hơi khàn. *”Bố… bố lên phòng đây.”*
Ông nhanh chóng bước lên cầu thang, tránh không nhìn vào hai vợ chồng.
Hà thở phào, nhưng tim cô vẫn đập thình thịch.
—
Sau bữa tối, Hà và Hoàng nằm trên giường phòng riêng. Hoàng vừa lướt điện thoại vừa kể:
*”Nay anh gặp Thành và Ngọc Anh ở công ty. Họ hỏi thăm em nhiều lắm.”*
Hà đang cố gắng tập trung vào cuốn sách trên tay, nhưng tâm trí cô vẫn lơ đãng về cảnh chiều nay. Cô hỏi vội:
*”Ừ… họ khỏe không?”*
*”Khỏe. Họ rủ vợ chồng mình cuối tuần này qua nhà họ dùng bữa. Thành nói anh ấy mới học được món gì đó, muốn mời mình sang thử.”*
Hà ngẩng lên, hơi bất ngờ:
*”Cuối tuần này à?”*
*”Ừ, thứ bảy này. Em rảnh không? Hay em có kế hoạch gì rồi?”*
Hà lắc đầu. Cô không có kế hoạch gì, nhưng cô cũng không chắc mình có tâm trạng đi chơi không. Tâm trí cô vẫn hỗn loạn sau cảnh nhìn thấy ông Quân chiều nay.
*”Không… em rảnh. Mình đi.”*
Hoàng mỉm cười, hôn lên trán cô:
*”Tốt. Anh nhắn tin báo với Thành để họ chuẩn bị. Ngọc Anh nói nhớ em lắm, bảo lâu rồi không gặp.”*
Hà gật đầu, cố gắng nở nụ cười.
*”Em cũng nhớ cô ấy.”*
Nhưng thực ra, cô không thể nghĩ đến Ngọc Anh hay Thành lúc này. Đầu cô toàn hình ảnh cơ thể trần truồng của ông Quân, thứ đung đưa giữa hai chân ông, và cảm giác nóng ran khi nhìn thấy nó.
Cô cảm thấy tội lỗi khi nghĩ vậy ngay cả khi đang nằm cạnh chồng.
Đêm đó, Hoàng ngủ say bên cạnh, tay ôm lấy eo vợ.
Nhưng Hà trằn trọc không ngủ được.
Cô nhắm mắt, nhưng hình ảnh đó cứ hiện về – cơ thể trần truồng của ông Quân, thứ đung đưa giữa hai chân ông, những giọt nước lăn dài trên da ngăm, cơ bắp cuồn cuộn…
Cô quay sang nhìn Hoàng – chồng cô đẹp trai, trẻ trung, nhưng khi cô nhìn xuống phần dưới của anh qua lớp quần ngủ… cô không thể không so sánh.
Và mỗi lần so sánh, cô lại cảm thấy tội lỗi. Cô là vợ của Hoàng. Cô không nên nghĩ về bố chồng như vậy.
Nhưng cơ thể cô thì không nghe lời.
Cô cảm thấy nóng ran, cảm thấy ẩm ướt nơi kín đáo, cảm thấy thèm khát một thứ gì đó mà chính cô cũng không dám thừa nhận.
Hà trở mình, nhìn lên trần nhà, thở dài.
Cô biết từ giờ trở đi, mỗi lần nhìn thấy ông Quân, cô sẽ không thể không nhớ đến cảnh tượng hôm nay.
Và điều đó khiến cô sợ hãi hơn bất cứ điều gì.