## Chương 12: Những Cuộc Chơi và Lời Mời
### Phần 1: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh
Sáng thứ tư, Hoàng ngồi trong quán cà phê sang trọng ở tầng hai toà nhà văn phòng cao cấp trên phố Lý Thường Kiệt. Anh vừa kết thúc cuộc họp với đối tác nước ngoài thành công, tinh thần đang phấn chấn, bộ vest Armani chỉnh tề ôm sát thân hình săn chắc của người đàn ông độ tuổi ba mươi đang sung sức.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ Thành: *”Ê thằng chó, lên tầng 2 gặp tao ngay. Tao với vợ đang ở đây.”*
Hoàng mỉm cười. Thành – bạn thân cấp ba của anh, thằng bạn từng ngồi cùng bàn, cùng trốn học đi đá bóng, cùng săn gái thời sinh viên. Mười năm không gặp, từ ngày Thành đi du học Mỹ và định cư luôn bên đó.
Hoàng bước vào quán, mắt quét qua tìm bạn. Và rồi anh dừng lại.
Góc quán gần cửa sổ kính, nơi ánh sáng buổi sáng rọi vào tạo nên một khung cảnh như tranh vẽ. Thành ngồi đó, tay cầm ly cappuccino, vẫn nét mặt lanh lợi ngày nào nhưng giờ đã phủ kín vẻ đàn ông trưởng thành. Và bên cạnh Thành…
Hoàng thấy mình nghẹn thở một chút.
Người phụ nữ đó ngồi cạnh Thành, tay đan vào tay chồng, đang cười nói gì đó với vẻ duyên dáng đến mức hoàn hảo. Cô mặc chiếc váy liền màu xanh ngọc ôm sát, tôn lên đường cong uyển chuyển như sóng nước. Dáng người cô cao ráo, khoảng 1m68, tỷ lệ cơ thể chuẩn đến mức như đo bằng thước.
Khuôn mặt cô mang nét đẹp lai Tây – sống mũi cao thẳng, đôi mắt to tròn màu nâu sáng long lanh như mắt hổ phách, làn da trắng mịn không tì vết. Môi cô đỏ tự nhiên, hơi cong lên nụ cười tự tin của người phụ nữ học thức cao. Mái tóc dài đen nhánh buộc cao gọn gàng, để lộ chiếc cổ thiên nga thanh mảnh và đôi khuyên tai ngọc trai tinh tế.
*Ngọc Anh.* Hoàng nhớ lại tên cô từ lời Thành kể trong những lần chat điện thoại. Tiến sĩ y khoa tại Johns Hopkins. Kém Thành năm tuổi. Xinh đẹp, thông minh, gia thế khủng.
Và giờ đây, nhìn tận mắt, Hoàng phải thừa nhận: Thành đã “săn” được con mồi đẳng cấp nhất.
*”Ê Hoàng!”* Thành vẫy tay, cười toe toét.
Hoàng bước tới, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhưng ánh mắt không khỏi lướt qua Ngọc Anh thêm lần nữa. Cô đứng dậy, đưa tay bắt tay anh, nụ cười tỏa nắng:
*”Anh Hoàng đúng không? Em là Ngọc Anh. Thành nhắc đến anh suốt, hôm nay mới được gặp.”*
Giọng cô nhẹ nhàng, mang chút âm hưởng miền Nam dịu dàng dù cô lớn lên ở Hà Nội. Hoàng bắt tay cô, cảm nhận bàn tay mềm mại nhưng không yếu ớt – bàn tay của người phụ nữ vừa giỏi việc bệnh viện vừa đảm việc nhà.
*Chào em,”* Hoàng gật đầu, ngồi xuống đối diện. *”Thành may mắn quá, cưới được cô vợ đẹp như hoa hậu thế này.”*
Ngọc Anh cười duyên, tựa vào vai Thành:
*”Anh Hoàng khen quá lời rồi. Em nghe Thành nói chị Hà mới là đại mỹ nhân, hoa khôi trường đại học Kinh tế cơ mà.”*
Hoàng mỉm cười, trong lòng thoáng chạy qua hình ảnh Hà – vợ anh. Anh nhìn Ngọc Anh, rồi tưởng tượng Hà đang ngồi đây.
Hai người phụ nữ. Hai vẻ đẹp hoàn toàn khác biệt nhưng ngang tài ngang sức.
Ngọc Anh như viên kim cương rực rỡ – sắc sảo, hiện đại, tỏa sáng với vẻ đẹp trí thức cao sang. Cô ấy là loại phụ nữ khi bước vào phòng, mọi ánh mắt đều phải quay lại. Vẻ đẹp của sự tự tin, của thành công, của chuẩn mực.
Còn Hà… Hà như bông hồng trắng tinh khôi – dịu dàng, nền nã, mang nét đẹp Á Đông cổ điển. Khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt to long lanh buồn man mác, làn da trắng ngần như sứ, dáng người nhỏ nhắn nhưng đầy đặn đúng chuẩn “gái một con”. Hà không rực rỡ như Ngọc Anh, nhưng Hà có thứ sức hút mơ hồ, khiến người ta muốn che chở, muốn chiếm hữu, muốn… bảo vệ.
Hai “siêu phẩm”. Mỗi người một vẻ. Mười phân vẹn mười.
Hoàng cảm thấy tự hào nổi lên trong lòng. Anh và Thành, hai thằng bạn từng là “song sát” thời trung học, giờ đây mỗi đứa đều có trong tay một “tuyệt phẩm” mà bao gã đàn ông khác phải thèm khát.
—
### Phần 2: Chuyện Con Trai
Cà phê được pha ra, khói thơm nghi ngút. Ba người cười nói chuyện phiếm, nhưng rồi Ngọc Anh nhận được điện thoại từ bệnh viện, cô xin phép ra ngoài nghe máy vài phút.
Chỉ còn hai thằng bạn.
Thành rút gói thuốc lá điện tử, hút một hơi, nhìn Hoàng với ánh mắt tinh quái:
*”Mày thấy vợ tao thế nào?”*
Hoàng cười, uống ngụm cà phê:
*”Đỉnh. Chất lượng. Thành ơi, mày định cư Mỹ mười năm, kiếm được em tiến sĩ xinh như hoa hậu thế này. Đúng là đời đẹp quá nhỉ?”*
Thành cười ha hả, vỗ vai Hoàng:
*”Mày cũng đâu có kém. Hà hoa khôi Kinh tế, nghe đồn hồi đó bao thằng theo đuổi. Mày cưa đổ được em ý, đúng là có số má.”*
Hai người đàn ông nhìn nhau, nụ cười đầy ẩn ý của những kẻ từng trải, từng chinh chiến trên “chiến trường tình ác”.
*”Nhớ hồi cấp ba không?”* Thành hỏi, mắt sáng lên kỷ niệm. *”Hai đứa mình từng thề, sau này phải cưới được con gái đẹp nhất thành phố. Mày còn nhớ không?”*
Hoàng gật đầu, cười sảng khoái:
*”Nhớ chứ. Hồi đó nghĩ làm sao có được. Ai ngờ giờ…”* Anh chỉ tay về phía Ngọc Anh đang đi vào từ cửa kính, rồi chỉ vào ngực mình, *”…mỗi thằng một cô hoa khôi. Đúng là ông trời không phụ lòng người có ý chí.”*
Ngọc Anh bước vào, ngồi xuống cạnh Thành, tò mò:
*”Hai anh đang nói gì mà cười vui thế?”*
Thành ôm vai vợ, hôn nhẹ lên má cô:
*”Anh đang nói với Hoàng, hai anh em hồi cấp ba từng thề sau này phải cưới được người đẹp nhất. Giờ anh có em, Hoàng có chị Hà. Cả hai đều là hoa khôi. Hai anh em đều thành công trong sự nghiệp ‘săn đẹp’.”*
Ngọc Anh cười, véo nhẹ vào eo chồng:
*”Hai anh đúng là không bao giờ lớn lên được. Cưới được vợ đẹp là ‘thành công trong sự nghiệp’ à? Sao không nói là may mắn được hai chị em chúng em chấp nhận đi?”*
Hoàng và Thành nhìn nhau, cười to. Tiếng cười sảng khoái của đàn ông, của những kẻ đang ở đỉnh cao cuộc đời – sự nghiệp thành đạt, vợ đẹp nết ngon, cuộc sống viên mãn.
*”Nhưng mà nói thật,”* Thành nghiêm giọng một chút, nhìn Hoàng, *”Hà đẹp thật. Hồi đại học tao có nghe danh em ý. Hoa khôi Kinh tế mà. Mày cưa đổ em ý như thế nào? Kể tao nghe đi.”*
Hoàng tựa lưng vào ghế, vẻ mặt hồi tưởng:
*”Hồi đó tao làm MC đêm văn nghệ trường. Hà lên nhận giải hoa khôi. Tao nhìn em ý một cái là biết ngay, con gái này phải thuộc về tao. Tao săn đuổi nửa năm, tặng hoa, tặng quà, chở đi học về, rồi mới được.”*
*”Nửa năm?”* Thành huýt sáo. *”Lâu đấy. Nhưng đáng chứ?”*
Hoàng gật đầu, mắt lấp lánh:
*”Đáng. Hà ngoan, hiền, nấu ăn ngon, chiều chồng. Mặc dù…”* Anh ngập ngừng một chút, *”…dạo này hơi trầm cảm. Không hiểu sao. Nhưng không sao, tao sẽ lo cho em ý ổn thôi.”*
Thành gật gù, hiểu ý:
*”Phụ nữ đẹp thường hay vậy. Ngọc Anh cũng thế, lúc nào cũng áp lực phải hoàn hảo. Nhưng mày yên tâm, có tao ở đây rồi. Bác sĩ tâm lý đây nè.”* Anh chỉ vào vợ mình cười.
Ngọc Anh lắc đầu:
*”Em là bác sĩ tim mạch chứ có phải tâm lý đâu. Nhưng mà nếu chị Hà cần, em giới thiệu đồng nghiệp cho.”*
Hoàng cảm ơn, trong lòng thoáng nghĩ đến Hà ở nhà. Vợ anh đang làm gì nhỉ? Có ăn trưa không? Có nghĩ đến anh không?
Nhưng rồi anh xua đi. Không sao, tối về sớm là được. Hôm nay anh vui, gặp lại bạn thân sau mười năm, phải tận hưởng chứ.
—
### Phần 3: Lời Mời
Ba người gọi thêm đồ ăn nhẹ, tiếp tục câu chuyện. Thành kể về cuộc sống ở Mỹ, về việc Ngọc Anh đang nghiên cứu dự án y tế quốc tế nên phải về Việt Nam công tác sáu tháng. Hoàng kể về công ty, về những dự án mới, về căn nhà ba tầng vừa mua.
Rồi Thành đập tay lên bàn, mắt sáng lên:
*”Ê, cuối tuần này đi! Hai vợ chồng mày sang nhà tao ăn cơm. Tao thuê biệt thự ở khu Tây Hồ, có vườn rộng, đẹp lắm. Mình ôn lại chuyện xưa, uống rượu, cho hai cô nhà mình làm quen với nhau.”*
Hoàng gật đầu ngay:
*”Được, chắc chắn rồi. Hà nhà tao cũng cần giao lưu, ở nhà hoài buồn lắm.”*
*”Tuyệt,”* Thành vỗ tay. *”Thứ bảy này nhé. Tao bảo Ngọc Anh nấu món Tây, mày bảo Hà đến chơi sớm, hai chị em vào bếp trò chuyện. Tao và mày ngồi uống rượu ngoài vườn, như hồi xưa.”*
Hoàng cười, nghĩ đến cảnh Hà và Ngọc Anh đứng cạnh nhau. Hai bông hoa đẹp nhất, một trắng tinh khôi, một đỏ rực rỡ. Hai hoa khôi. Hai người vợ đáng tự hào của hai thằng bạn thân.
*”Được, tao về bảo Hà. Chắc chắn em ý sẽ vui. Gặp được tiến sĩ y khoa xinh đẹp như em Ngọc Anh, học hỏi được nhiều thứ.”*
Ngọc Anh cười:
*”Em mới là người cần học hỏi chị Hà. Nghe Thành nói chị Hà nấu ăn ngon lắm, em thì chỉ giỏi… cắt người ra thôi.”*
Cả ba cười ồ. Tiếng cười sảng khoái vang lên trong quán cà phê sang trọng, thu hút ánh nhìn ngưỡng mộ của những vị khách xung quanh. Hai người đàn ông bảnh bao, một người phụ nữ xinh đẹp, trông như quảng cáo cho cuộc sống thượng lưu thành đạt.
Nhưng trong lúc cười nói vui vẻ, Hoàng thoáng nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng của Hà sáng nay khi anh đi làm. Cô chỉ gật đầu, không hôn tạm biệt như mọi khi.
Anh lắc đầu. Không sao, tối nay anh sẽ về sớm, mua hoa, dỗ dành cô. Hà hiền lành, dễ tính, chắc chắn sẽ đồng ý đi ăn cuối tuần. Và có lẽ, gặp Ngọc Anh – người phụ nữ thành đạt, tự tin – sẽ truyền cảm hứng cho Hà. Biết đâu cô lại vui vẻ trở lại, lại trở thành người vợ rạng rỡ như ngày xưa?
Hoàng tự tin vào điều đó. Anh luôn tự tin vào khả năng của mình – trong công việc lẫn việc chinh phục phụ nữ. Anh đã chinh phục được Hà – hoa khôi Kinh tế – thì việc giúp vợ mình vui trở lại có là gì?
Anh không biết, không thể biết được, rằng vết thương của Hà không phải từ chỗ thiếu thốn vật chất hay danh vọng. Mà là từ chính ngôi nhà anh đang sống, từ người đàn ông anh gọi là “bố”.
Và buổi tối cuối tuần đó, khi hai “hoa khôi” đứng cạnh nhau, sẽ là lúc mọi thứ bắt đầu lung lay…