**Chương 11: Ranh Giới Giữa Thực và Mơ**
Sáng thứ hai, tiếng chuông báo thức vang lên từ phòng ngủ của vợ chồng Hà. Hoàng vội vàng thức dậy, hôn nhẹ lên trán vợ trước khi đi tắm.
*”Em ngủ thêm đi, anh đi làm đây. Tối anh về sớm.”*
Hà gật đầu, mắt vẫn còn đỏ hoe vì đêm qua trằn trọc không ngủ được. Cô nghe tiếng chồng thay quần áo, tiếng cửa phòng mở rồi đóng lại, tiếng bước chân xuống cầu thang. Và rồi tiếng cửa chính sập lại, căn nhà chìm vào im lặng.
Cô nằm thêm nửa tiếng, cố gắng ngủ nhưng không được. Khi bước xuống nhà, đồng hồ đã chỉ 8 giờ sáng. Cô mặc bộ đồ bộ rộng thùng thình, tóc buộc vội, khuôn mặt tái nhợt không chút son phấn.
Ông Quân đang đứng trong bếp. Thấy Hà xuống, ông quay ra ngay, tay còn cầm cái chén vừa rửa dở. Ánh mắt ông lướt qua người cô rồi lập tức cúi xuống, như thể nhìn thẳng vào cô là điều cấm kỵ.
*”Con… con dậy rồi à. Bố… bố pha nước cam cho con nhé. Cam bố mua sáng sớm, còn tươi lắm.”*
Hà đi thẳng vào bếp, không nhìn ông, lấy cốc nước lọc uống. Cô nghe tiếng ông Quân rót nước, tiếng dao cắt cam, tiếng máy ép chậm rãi. Mùi cam thơm nức lan tỏa trong không gian bếp.
*”Con uống đi,”* ông Quân đặt ly nước cam vàng óng lên bàn, tay run run. *”Không đường, như con thích.”*
Hà nhìn ly nước cam, rồi nhìn ông Quân. Ông đã gầy đi, hai gò má hóp sâu, râu ria lởm chởm vì không cạo. Đôi mắt thâm quầng như người không ngủ được. Trông ông già đi cả chục tuổi so với một tuần trước.
Cô cầm ly nước cam, uống một ngụm. Vị chua ngọt thanh mát tràn xuống cổ họng. Cô không nói cảm ơn. Cô chỉ đặt ly xuống, rồi đi về phía tủ lạnh lấy sữa.
*”Con… con thích ăn gì trưa nay?”* ông Quân hỏi nhỏ, vẫn cúi gằm mặt. *”Bố đi chợ nấu cho con. Canh bí đỏ hầm xương được không? Hay canh rau củ? Con thích ăn gì bố cũng nấu được.”*
Hà lấy hộp sữa, đóng tủ lạnh lại. Cô không quay lại nhìn ông:
*”Tùy bố.”*
Giọng cô lạnh tanh, như gió mùa thổi qua khe cửa. Ông Quân cứng người, tay siết chặt vào mép bếp:
*”Vâng… vâng, bố hiểu. Bố sẽ nấu món con thích. Bố…”*
*”Con không muốn ăn gì cả,”* Hà cắt ngang, quay phắt lại, mắt nhìn thẳng vào ông lần đầu tiên sau bao ngày. *”Con chỉ muốn yên ổn. Bố đừng làm phiền con nữa.”*
Nói xong, cô bước ra khỏi bếp, để lại ông Quân đứng đó, ly nước cam trên bàn còn nguyên, nghi ngút khói lên trong không khí lạnh lẽo.
—
Cả buổi sáng, Hà ở trong phòng ngủ, cửa đóng kín. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn sau, tay vô thức xoa bụng. Dạ dày cô cồn cào, nhưng không phải vì đói. Mà vì căng thẳng.
Cô nghe tiếng ông Quân đi chợ về, tiếng dao thớt trong bếp, tiếng nước sôi ùng ục. Mùi thơm của canh bí đỏ lan tỏa khắp nhà – món cô thích nhất, món ông đã nấu cho cô biết bao lần khi cô mới về làm dâu, khi cô còn mang thai, khi cô ốm…
Cô ghét mùi đó. Ghét vì nó khiến cô nhớ đến thời gian trước khi mọi thứ thay đổi. Thời gian ông Quân còn là bố chồng tử tế, không phải kẻ…
Trưa đến, tiếng gõ cửa phòng:
*”Con ơi… cơm trưa rồi. Bố để sẵn trên bàn. Con xuống ăn nhé.”*
Hà không trả lời. Cô ngồi im cho đến khi nghe tiếng bước chân ông Quân đi xa, tiếng cửa phòng ông đóng lại. Cô mới lặng lẽ xuống bếp.
Mâm cơm đã bày sẵn. Canh bí đỏ hầm xương vàng ươm, cơm trắng dẻo thơm, đĩa rau luộc xanh mướt, và miếng cá kho tộ bóng loáng. Tất cả đều là những món cô thích, được nấu cẩn thận đến mức tỉ mỉ.
Hà ngồi xuống, ăn một mình trong căn nhà tĩnh lặng. Canh ngon, cá mặn vừa miệng, rau giòn ngọt. Ông Quân nấu ngon hơn cả cô. Nhưng mỗi miếng ăn vào miệng đều nghẹn đắng.
Cô ăn xong, không rửa bát – việc cô chưa bao giờ làm khi còn sống chung với ông Quân trước đây. Cô để nguyên mâm bát bẩn trên bàn, bước ra phòng khách.
Và rồi cô dừng lại.
Phòng khách. Chiếc sofa da màu nâu sẫm nằm ở góc phòng, đối diện với chiếc TV lớn. Chiếc sofa đó. Cái đêm đó. Cô đã ngồi đó xem phim, rồi ông Quân ngồi cạnh, rồi…
Hà run rẩy. Cô muốn chạy vào phòng, đóng kín cửa, không bao giờ ra ngoài nữa. Nhưng cô không chạy. Cô đứng đó, nhìn chằm chằm vào chiếc sofa như thể đang nhìn vào kẻ thù.
Cô phải đối mặt. Cô không thể sợ hãi mãi được.
Cô quay lại bếp. Ông Quân đang rửa bát, lưng còng xuống, tay chà xát chiếc chén cũ.
*”Bố ra đây,”* Hà nói, giọng không cảm xúc. *”Con muốn nói chuyện.”*
Ông Quân giật mình, quay lại, mắt mở to ngạc nhiên:
*”Con… con muốn nói chuyện với bố?”*
*”Ra sofa. Ngay.”*
Hà quay đi trước, không đợi trả lời. Cô bước vào phòng khách, đứng cạnh chiếc sofa định mệnh, tay siết chặt vào thành ghế. Cô cảm thấy da gai ốc nổi lên khi chạm vào bề mặt da lạnh lẽo – cùng bề mặt đã ép vào lưng cô đêm đó.
Ông Quân bước ra, tay lau vội vào tạp dề, vẻ bối rối:
*”Con… con ngồi đi. Bố… bố đứng đây được rồi.”*
*”Bố ngồi đi,”* Hà chỉ vào chiếc sofa đối diện – chiếc sofa mà đêm đó ông đã ngồi trước khi chuyển sang chỗ cô. *”Con không muốn nói chuyện với bố đứng.”*
Ông Quân do dự, nhưng rồi cũng ngồi xuống. Hai người ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn trà kính, khoảng cách chừng hai mét, nhưng cảm giác như một vực thẳm.
Hà nhìn thẳng vào mắt ông. Lần đầu tiên sau bao ngày, cô không né tránh. Cô muốn ông ta nhìn thấy sự căm ghét trong mắt cô.
*”Con biết bố đang làm gì,”* Hà mở đầu, giọng đều đều nhưng cứng rắn. *”Bố nghĩ bố nấu ăn ngon, bố chăm sóc ân cần, bố cúi đầu xin lỗi… thì con sẽ quên? Sẽ tha thứ? Sẽ… sẽ như chưa từng xảy ra?”*
Ông Quân mở miệng muốn nói, nhưng Hà giơ tay ngăn lại:
*”Con nói bố nghe. Con ghét bố. Con căm ghét bố đến tận xương tủy. Những gì bố làm… không phải chỉ là một lần sai lầm. Bố đã cướp đi thứ quan trọng nhất của con. Không phải trinh tiết – con đã là vợ người ta. Mà là sự tự do. Lựa chọn. Con không còn là chủ của cơ thể mình nữa.”*
Giọng Hà run lên, nhưng cô kiềm chế, không khóc:
*”Mỗi đêm con nằm xuống, con đều thấy bóng bố đè lên người. Mỗi sáng thức dậy, con đều cảm thấy mình bẩn thỉu. Con không thể để chồng con chạm vào con. Con không thể nhìn mặt mình trong gương mà không thấy ghê tởm. Bố biết tại sao không? Vì bố. Vì bố đã biến con thành thứ rác rưởi.”*
Ông Quân cúi gằm mặt, hai vai run run. Ông không nói gì, chỉ lắng nghe.
Hà hít một hơi thật sâu:
*”Nhưng con ở đây. Con không bỏ đi. Con không kể cho Hoàng biết. Không phải vì con sợ bố. Mà vì con sợ tan nát gia đình. Con sợ mẹ con buồn. Con sợ… con sợ nhiều thứ hơn là sợ bố.”*
Cô đứng dậy, bước đến gần ông Quân, đứng trước mặt ông, nhìn xuống:
*”Con sẽ nói cho bố biết điều kiện của con. Con sẽ… coi mọi chuyện như một giấc mơ. Một cơn ác mộng đã qua. Con sẽ cố gắng sống tiếp. Con sẽ cố gắng làm vợ tốt của Hoàng. Nhưng bố phải hứa…”*
Cô cúi xuống, sát mặt ông, giọng lạnh như băng:
*”Bố đừng bao giờ… đừng bao giờ… dở trò nữa. Bố đừng chạm vào con. Bố đừng nhìn con theo cách đó. Bố đừng gợi lại ký ức đó. Bố cư xử như một bố chồng bình thường. Hoặc là con sẽ biến mất khỏi cuộc đời này. Con sẽ bỏ đi xa, để không ai tìm thấy. Và bố sẽ mất con trai. Bố sẽ mất tất cả.”*
Ông Quân ngẩng lên, đôi mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
*”Bố… bố hứa. Bố thề với con… bố sẽ không bao giờ ép buộc con nữa. Bố chỉ muốn chuộc lỗi. Bố chỉ muốn con hạnh phúc…”*
*”Im đi!”* Hà quát. *”Bố không có quyền muốn con hạnh phúc. Bố không có quyền gì cả. Bố chỉ có quyền… biến mất khỏi tầm mắt con.”*
Cô quay lưng, bước về phía cầu thang. Nhưng trước khi đi, cô dừng lại, không quay đầu:
*”Và bố nhớ… đây là sofa. Nơi bố đã… đã làm nhục con. Con sẽ không bao giờ ngồi vào đây nữa. Bố cũng vậy. Hoặc bố đốt nó đi. Hoặc bố thay cái mới. Con không muốn nhìn thấy nó nữa.”*
Nói xong, Hà bước lên cầu thang, bước chân nặng nề nhưng thẳng lưng.
Ông Quân ngồi lại một mình trong phòng khách. Ông nhìn chiếc sofa – vật chứng của tội lỗi ông. Ông đưa tay lên, che mặt, nước mắt chảy qua kẽ tay.
*”Bố xin lỗi… bố xin lỗi…”* ông thì thầm, run rẩy.
Nhưng trong đau đớn ăn năn, một suy nghĩ kỳ lạ len lỏi trong đầu ông: *Cô ấy đã nói chuyện với mình. Cô ấy đã nhìn thẳng vào mắt mình. Đó là bước đầu tiên…*
Ông lắc đầu xua đi ý nghĩ đó. Không, ông không được nghĩ vậy. Ông phải tôn trọng ranh giới cô đã đặt ra. Ông phải…
Nhưng khi nhìn lên cầu thang, nơi bóng Hà vừa khuất, ông biết mình đã thua. Hoàn toàn thua. Không phải vì cô căm ghét ông. Mà vì cô đã tuyên bố coi ông như không tồn tại.
Và điều đó… đau đớn hơn cả sự căm ghét.