Con dâu thuộc về bố chồng

Chương 10



## Chương 10: Vết Thương Chưa Lành

### Phần 1: Ga Hà Nội – Khoảng Cách Một Sảnh Chờ

Chiều thứ bảy, nhà ga Hà Nội đông đúc người qua lại. Hà kéo vali nhỏ bước xuống từ tàu, trái tim cô nặng trĩu như đeo đá. Một tuần ở nhà mẹ đã giúp cô phần nào lấy lại bình tĩnh, nhưng càng đến gần ngôi nhà chung, càng cảm thấy không khí ngột ngạt.

Cô nhìn quanh tìm Hoàng. Anh hẹn sẽ đón cô, nhưng người đứng giữa sảnh chờ lại là ông Quân.

Ông mặc chiếc áo sơ mi trắng đã ủi phẳng phiu, quần tây đen, trông lịch lãm nhưng già đi nhiều so với một tuần trước. Đôi mắt ông thâm quầng, râu ria lởm chởm – điều hiếm thấy ở một người luôn chỉn chu như ông.

Thấy Hà, ông bước tới hai bước rồi dừng lại, khoảng cách vẫn cách cô chừng hai mét. Ông cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt cô, giọng khàn khàn:

*”Con… con về rồi đấy à.”*

Hà đứng im, tay siết chặt quai vali đến mức trắng bệch. Cô muốn hét lên, muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng đôi chân như bị trói chặt xuống nền gạch. Mùi nước hoa quen thuộc của ông – mùi gỗ đàn hương pha chút cam bergamot – xộc vào mũi cô, kéo theo cả tá ký ức đêm đó ùa về.

*”Bố… sao bố lại đến?”* cô hỏi, giọng lạnh như băng.

*”Hoàng… Hoàng bận họp đột xuất. Nó nhờ bố đến đón con.”* Ông Quân vẫn cúi gằm mặt, tay đưa ra định cầm vali cho Hà rồi rút lại ngay, như sợ chạm vào cô sẽ làm cô vỡ vụn. *”Bố… bố chỉ đưa con về nhà thôi. Rồi bố sẽ đi chỗ khác, con đừng lo.”*

Hà không đáp. Cô đi thẳng qua ông, không nhìn lấy một cái. Nhưng trong khoảnh khắc lướt qua, cô thoáng thấy đôi mắt ông ầng ậc nước – một thứ cảm xúc cô không muốn thừa nhận mình đã nhìn thấy.

Trên taxi về nhà, im lặng bao trùm như tảng băng. Ông Quân ngồi ghế trước, Hà ngồi ghế sau, khoảng cách một mét rưỡi nhưng cảm giác như một thước đo của cả vực thẳm. Ông thỉnh thoảng liếc nhìn qua gương chiếu hậu, nhưng mỗi khi ánh mắt chạm vào mắt Hà qua gương, ông lập tức cúi xuống, tay bấu chặt vào đùi.

*”Con… con đỡ mệt chưa?”* ông hỏi nhỏ, giọng run run.

Hà nhìn ra cửa sổ, không trả lời. Cô thấy mình đáng thương quá. Tại sao cô lại phải sợ hãi người đàn ông này? Tại sao cô lại cảm thấy tội lỗi khi thấy ông ta đau khổ? Ông ta mới là kẻ có lỗi mà.

Nhưng rồi cô nhớ đến những tin nhắn suốt tuần qua. Nhớ cách ông ta hỏi han, chăm sóc từ xa mà không đòi hỏi gì. Nhớ giọng nói trầm ấm qua điện thoại: *”Bố xin lỗi… bố chỉ muốn con hạnh phúc.”*

Cô lắc đầu xua đi. Không, cô không được mềm lòng. Cô phải cứng rắn. Cô phải bảo vệ bản thân.

### Phần 2: Bữa Cơm Đầy Ẩn Ý

Căn nhà ba tầng hiện ra trước mắt, mái ngói đỏ quen thuộc nhưng giờ đây như một cái lồng sắt. Hà bước vào, và mùi thơm nức từ bếp bay ra đón cô.

Mâm cơm đã bày sẵn trên bàn – canh chua cá lóc nóng hổi, thịt kho tàu trứng cút bóng loáng, rau muống xào tỏi xanh mướt, và đĩa tôm rim mặn ngọt cô thích nhất. Tất cả đều là những món cô yêu thích, được trình bày cẩn thận như trong nhà hàng.

Hoàng chạy ra từ phòng khách, mặt mày rạng rỡ:

*”Em về rồi! Anh nhớ em quá!”*

Anh ôm chầm lấy Hà, hôn lên má cô. Hà đứng đơ ra, cơ thể cứng đờ. Cô nhìn qua vai chồng, thấy ông Quân đứng ở cửa, tay cầm cặp lồng bếp vừa rửa xong, nhìn cảnh vợ chồng con trai ôm nhau với ánh mắt phức tạp – vui vì cô về, nhưng đau vì người ôm cô không phải ông.

*”Bố nấu hết đấy,”* Hoàng buông Hà ra, cười toe toét. *”Bố bảo em ốm nên cần ăn món ngon bồi bổ. Bố từ sáng sớm đã đi chợ, nấu cả buổi sáng rồi.”*

Hà nhìn ông Quân, miệng mở ra muốn nói gì đó nhưng không thành lời. Ông vội cúi xuống, cất cặp lồng vào bếp:

*”Thôi… bố về phòng đây. Hai con ăn đi, đừng để nguội.”*

*”Khoan đã bố,”* Hoàng gọi lại. *”Bố ăn cùng đi. Một bữa cơm sum họp mà.”*

Ông Quân lắc đầu, vẫn không ngẩng lên nhìn Hà:

*”Bố… bố ăn rồi. Hai con cứ tự nhiên.”*

Ông bước nhanh vào phòng mình, đóng cửa lại. Hà nhìn theo bóng ông, lòng rối bời. Cô ngồi xuống bàn ăn, nhìn mâm cơm cầu kỳ. Canh chua nấu đúng vị cô thích – chua thanh, không quá ngọt. Thịt kho mềm tan, vừa miệng. Ngay cả rau muống cũng xào vừa tới, giòn ngon.

Tất cả đều do ông Quân nấu. Ông ta nhớ rõ khẩu vị của cô hơn cả chính cô nhớ.

*”Sao em không ăn?”* Hoàng gắp tôm bỏ vào bát Hà. *”Bố nấu ngon lắm đấy. Anh không biết bố nấu ăn giỏi thế này, suốt tuần anh ăn cơm hàng vì bố cứ bận rộn gì đó trong bếp.”*

Hà gắp một miếng thịt đưa vào miệng. Vị ngọt bùi lan tỏa. Cô nhớ hồi mới về làm dâu, cô từng nấu thịt kho và bị cháy, ông Quân đã nhẹ nhàng chỉ cô cách nấu đúng. Hồi đó ông còn là bố chồng tử tế, chưa từng có những ánh mắt lạ lùng…

*”Em sao thế? Mắt đỏ quá,”* Hoàng lo lắng.

*”Không sao… hơi cay mắt thôi,”* Hà nói dối, cúi xuống ăn tiếp.

Cô cảm thấy có một đôi mắt đang nhìn mình qua khe cửa phòng ông Quân. Cô không dám ngẩng lên xác nhận.

### Phần 3: Đêm Đầu Tiên – Nỗi Sợ Trở Lại

Mười một giờ đêm. Hoàng tắm xong, trần truồng bước ra từ phòng tắm với cơ thể săn chắc của đàn ông độ tuổi ba mươi. Anh nhìn Hà đang ngồi trên giường, mặc bộ váy ngủ mỏng tang màu hồng phấn, và đôi mắt anh sáng lên.

*”Em đẹp quá,”* Hoàng thì thầm, bước tới gần. *”Tuần này anh nhớ em lắm. Nhớ cơ thể em, nhớ cảm giác bên em.”*

Hà cứng người. Cô nhìn chồng – người đàn ông hợp pháp của cô, người cô đã thề nguyện yêu thương trọn đời – và cảm thấy xa lạ. Anh đẹp trai, cơ thể khỏe mạnh, không thua kém gì người mẫu. Nhiều người nói vợ chồng họ xứng đôi như tranh vẽ.

Nhưng tại sao cô lại run sợ?

Hoàng ngồi xuống giường, tay vuốt nhẹ má Hà rồi trượt xuống cổ, xuống vai, chạm vào dây váy ngủ. Hà cảm thấy da gai ốc nổi lên. Không phải vì kích thích. Mà là vì… sợ hãi.

*”Hoàng… anh…”* cô lắp bắp.

*”Sao em?”* Hoàng cười, hôn lên cổ cô. *”Em lạnh à? Sao run thế?”*

Anh đẩy Hà nằm xuống giường, tay anh luồn vào trong váy, sờ soạng đùi cô. Hà cảm thấy buồn nôn. Không phải vì Hoàng. Mà vì hình ảnh đêm đó cứ chập chờn – bàn tay thô ráp hơn, hơi thở nặng hơn, cảm giác bị ép buộc, bị chiếm hữu…

*”Đừng…”* Hà thì thầm.

*”Sao?”* Hoàng không nghe rõ, đã cởi phăng váy ngủ của cô, để lộ cơ thể trần truồng dưới ánh đèn ngủ. Anh ngắm nhìn vợ, thở dài ngưỡng mộ: *”Em đẹp thật. Đẹp như hoa hậu. Anh may mắn quá.”*

Anh cởi quần lót mình, cơ thể trần truồng đè lên Hà. Hà cảm thấy hơi thở nóng hổi của anh phả vào mặt, cảm thấy thứ cứng rắn của anh chạm vào đùi cô…

Và đột nhiên, hình ảnh đêm đó ùa về.

Bóng tối. Sức mạnh. Sự tuyệt vọng.

*”Không!”* Hà hét lên, đẩy Hoàng văng ra. Cô bật dậy, ôm ngực thở hổn hển, nước mắt chảy ròng. *”Đừng… đừng chạm vào em… xin anh…”*

Cô chạy vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại, khóa trái. Cô ngồi xuống sàn gạch lạnh, ôm đầu gối run lẩy bẩy, nức nở như đứa trẻ.

Vết thương chưa lành. Cô tưởng một tuần xa cách sẽ giúp cô quên. Nhưng không. Cơ thể cô vẫn nhớ. Da thịt cô vẫn còn mang vết hằn của sự xâm chiếm. Và bây giờ, ngay cả chồng cô – người đàn ông cô yêu – cũng không thể chạm vào cô mà không gợi lại nỗi kinh hoàng đó.

*”Hà ơi! Hà!”* Hoàng gõ cửa, giọng lo lắng. *”Em sao vậy? Mở cửa ra cho anh!”*

*”Em… em không sao,”* Hà nức nở, cố gắng bình tĩnh. *”Em xin lỗi… em chỉ… em đang không khỏe. Cho em ở một mình chút.”*

*”Không khỏe là sao? Em đau bụng à? Hay em… em sợ anh?”* Hoàng hỏi, giọng bối rối. *”Anh có làm gì sai không? Anh chỉ muốn gần em thôi mà.”*

Hà khóc không thành tiếng. Anh không làm gì sai. Anh là chồng cô. Anh có quyền được gần gũi vợ. Nhưng cô… cô đã bị hỏng rồi. Cô đã bị ô uế rồi. Làm sao cô có thể cho Hoàng chạm vào khi trong đầu cô toàn hình ảnh người đàn ông khác?

*”Em xin lỗi,”* cô nghẹn ngào. *”Em chỉ mệt thôi. Để… để lần khác nhé anh. Xin anh đấy.”*

Im lặng bên ngoài. Rồi tiếng thở dài của Hoàng:

*”Được rồi… anh hiểu mà. Em ra đi, anh không làm gì đâu. Anh xin lỗi đã ép em.”*

Hà ngồi trong phòng tắm thêm nửa tiếng, cho đến khi cơn run lắng dịu. Cô nhìn vào gương – gương mặt tái nhợt, mắt sưng húp, tóc rối bù. Cô thấy mình thật đáng thương. Thật tội nghiệp.

Và rồi, khi cô bước ra, thấy Hoàng đã nằm ngủ say trên giường, mặt buồn bã, cô cảm thấy tội lỗi vô cùng.

Cô nằm xuống cạnh chồng, nhưng giữ khoảng cách. Cô nhìn lên trần nhà, lắng nghe tiếng thở đều đặn của Hoàng.

Và cô tự hỏi: *Mình còn có thể yêu chồng như trước được không? Hay mình đã mất anh ấy từ đêm đó rồi?*

Sáng hôm sau, Hà dậy sớm, mắt đỏ hoe. Hoàng vẫn còn ngủ, tay vô thức vươn về phía cô như tìm kiếm trong giấc mơ.

Cô lặng lẽ xuống bếp pha trà. Cửa phòng ông Quân hé mở – ông cũng dậy sớm, có lẽ đã nghe thấy tiếng động.

Hà không nhìn vào phòng ông. Cô đứng bên cửa sổ nhìn ra vườn sau, tay ôm ly trà nóng.

*”Con… con dậy sớm thế,”* giọng ông Quân vang lên từ phía sau, nhẹ nhàng như sợ làm cô giật mình.

Hà không quay lại:

*”Vâng.”*

Im lặng. Rồi ông bước tới, đứng cách cô chừng một mét, nhìn ra vườn cùng cô:

*”Hôm qua… bố nghe thấy tiếng con khóc.”*

Hà cứng người.

*”Bố xin lỗi. Nếu bố không làm những chuyện đó… thì con đã không… không sợ hãi chồng con như vậy.”*

Hà quay phắt lại, mắt đỏ ngầu:

*”Bố im đi! Bố không được nhắc đến chuyện đó! Bố không có quyền!”*

Ông Quân cúi gằm mặt, hai tay siết chặt vào nhau:

*”Bố biết. Bố chỉ muốn nói… bố sẽ đợi. Dù phải đợi bao lâu. Bố sẽ không ép con. Bố sẽ không làm gì khiến con sợ nữa. Bố chỉ muốn… được nhìn con từ xa, được lo cho con, được chuộc lỗi.”*

Hà nhìn ông – người đàn ông đã cưỡng hiếp cô, giờ đây đứng trước mặt cô như một kẻ tội đồ ăn năn. Và cô ghét cảm giác mềm lòng đang len lỏi trong tim mình.

*”Con không cần bố chuộc lỗi,”* cô lạnh lùng. *”Con chỉ cần bố biến mất khỏi cuộc đời con.”*

Nói xong, cô bước đi, để lại ông Quân đứng đó, bóng lưng công xuống trong nắng sớm.

Nhưng khi bước lên cầu thang, Hà dừng lại, nước mắt lăn dài. Cô biết mình đang nói dối. Bởi vì sáng nay, khi thức dậy và nhìn thấy Hoàng nằm cạnh, người cô nghĩ đến đầu tiên lại là… ông Quân.

Không phải vì cô yêu ông ta. Mà vì cô sợ ông ta. Sợ đến mức không thể quên được.

Và cô biết, dù có cố gắng đến đâu, cuộc sống của cô đã không bao giờ còn bình thường nữa.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.