Con dâu thuộc về bố chồng

Chương 9



## Chương 9: Những Ám Ảnh và Lời Xin Lỗi muộn màng

Ông Quân rút con cặc ra khỏi lồn Hà, dòng tinh dịch trắng đục chảy theo từ âm đạo cô, chảy xuống khe mông, đọng lại trên sàn nhà. Ông đứng dậy, thở hổn hển, nhìn xuống con dâu đang nằm thở dốc, cơ thể trần truồng đầy vết hôn và dấu tay, âm hộ còn giật giật từng cơn co thắt sau khi bị xâm chiếm.

“Bố đi tắm đây… con dâu nghỉ ngơi đi…” – ông Quân cười khẩy, bước vào nhà tắm.

Hà nằm đó, cơ thể trần truồng giữa phòng khách, dòng tinh dịch của bố chồng vẫn còn chảy ra từ lồn cô. Cô không có sức để đứng dậy, chỉ biết khóc nức nở. Cơn ác mộng vừa trải qua khiến cô tuyệt vọng đến tận cùng.

Cô nằm khóc cả đêm, cho đến khi tiếng chìa khóa mở cửa vang lên. Hoàng về, anh cũng say bét, loạng choạng bước vào phòng ngủ, không hề để ý đến vợ mình đang nằm co ro trên sofa với cơ thể đầy vết bầm và tinh dịch.

“Anh… về… rồi…” – Hà yếu ớt gọi.

“Ừ… anh say quá… ngủ đây…” – Hoàng lẩm bẩm, nằm vật xuống giường và ngủ ngay.

Hà khóc thầm, nhìn chồng ngủ say, cảm giác cô đơn và tuyệt vọng tràn ngập. Cô lê thân mình vào nhà tắm, tắm rửa sạch sẽ, rồi nằm cạnh chồng khóc đến sáng.

Sáng hôm sau là chủ nhật, ngày nghỉ. Ánh nắng mai len lỏi qua cửa sổ, nhưng không xua tan được bóng tối trong lòng Hà.

Hoàng ngồi ở bàn làm việc trong phòng khách, mặc bộ đồ ngủ, đang tập trung gõ máy tính. Dù là ngày nghỉ, nhưng công việc bận rộn khiến anh phải làm việc ngay tại nhà.

“Anh ơi, anh đừng làm việc nhiều quá…” – Hà bước ra từ phòng ngủ, giọng khàn đục vì khóc cả đêm.

“Anh biết… nhưng dự án gấp… em nấu gì cho anh ăn đi…” – Hoàng vừa gõ vừa đáp, không quay lại.

“Mẹ em ốm tuần này em sẽ về thăm mẹ mấy hôm, giờ em đi sắp xếp để tí đi luôn…” – Hà bước về phòng để sắp đồ, Hà chỉ nghĩ ra cái cớ đấy để trốn tránh thực tại ghê tởm ở đây để tránh đi con quái thú mang tên Bố chồng – ông Quân.

“Mẹ ốm à em,… vậy em về chăm sóc mẹ đi cho anh gửi lời hỏi thăm mẹ nhé ” – Hoàng nói vòng vào.

#Đêm Dài Không Ngủ

Ngôi nhà cấp bốn của mẹ Hà nằm sâu trong con ngõ nhỏ ở ngoại thành, cách biệt hoàn toàn với thế giới náo nhiệt. Tối thứ ba kể từ ngày Hà bỏ về đây, bà lão đã ngủ say trong phòng bên, còn Hà thì trằn trọc trên chiếc giường cũ kỹ từ thời con gái.

Mùi naphthalene từ tủ quần áo thoang thoảng, hòa lẫn với hương hoa nhài ngoài hiên. Một không gian an toàn, ấm cúng. Nhưng Hà không thể cảm nhận được sự an toàn ấy. Mỗi khi nhắm mắt, cô lại thấy mình bị nhốt trong căn phòng tối đêm đó – bóng người đàn ông to lớn đè lên người cô, hơi thở nặng nhọc phả vào tai, và cái cảm giác đau đớn xen lẫn kích thích khiến cô muốn điên loạn.

*”Không… đừng… bố ơi…”*

Hà bật dậy, thở hổn hển, áo ngủ ướt đẫm mồ hôi. Cô đưa tay lên trán, run rẩy. Đây là đêm thứ ba liên tiếp cô gặp ác mộng. Nhưng tệ hơn cả ác mộng là những giấc mơ kỳ lạ xen kẽ – nơi cô không hề chống cự, nơi cô chủ động ôm lấy ông Quân, nơi cô rên rỉ đòi hỏi thứ mà chính cô cũng không hiểu nổi.

Cô bước xuống giường, đi đến gương soi. Gương mặt tái nhợt, quầng thâm quanh mắt đen sì. Cô mở vòi nước, rửa mặt đi rửa mặt lại, nhưng vẫn cảm thấy bẩn thỉu. Cô đã tắm ba lần trong ngày, da đã bong tróc vì xà phòng, nhưng cảm giác nhơ nhuốc vẫn bám chặt.

Điện thoại trên đầu giường sáng lên. 23:47. Tin nhắn từ ông Quân.

*”Con ngủ chưa? Cho Bố xin lỗi hôm qua do bố uống say quá nên…., Bố biết con hay thức khuya. Uống ít sữa ấm trước khi ngủ nhé, đừng để dạ dày đau như mọi khi.”*

Hà nhìn chằm chằm vào màn hình. Tại sao ông ta còn nhớ cô hay đau dạ dày? Tại sao ông ta còn quan tâm? Ông ta không phải là kẻ đã… đã làm những chuyện đó với cô sao?

Cô không trả lời. Nhưng lần này, cô không xóa tin nhắn.

#Kẻ Ăn Năn

Tại ngôi nhà trong thành phố, ông Quân ngồi một mình trong phòng khách tối om. Trên bàn là chai rượu nếp cái hoa vàng đã vơi đi một phần ba, và tấm ảnh gia đình chụp cách đây hai năm – nơi Hà đang mỉm cười rạng rỡ bên cạnh Hoàng.

Ông nhấp một ngụm rượu, để cồn đốt cháy cổ họng. Đêm đó, khi cơn cuồng dại lắng xuống và nhìn thấy Hà co rúc khóc trong góc giường, lần đầu tiên trong đời ông cảm thấy sợ hãi thật sự. Không phải sợ bị phát hiện, mà sợ rằng ông đã phá hủy thứ gì đó rất đẹp, rất mong manh.

Ông nhớ lại cảnh Hà van xin ông dừng lại. Nhớ tiếng khóc nức nở của cô. Nhớ cái cách cô run rẩy khi ông buông cô ra.

*”Mình đúng là thằng khốn…”* ông tự nhủ, siết chặt ly rượu.

Nhưng rồi ông lại nhớ đến cảnh Hà rên rỉ trong cơn đau kích thích, nhớ cái cách cô bất giác nâng hông đón nhận ông, nhớ tiếng “bố ơi” mê muội thoát ra từ đôi môi cô. Cơ thể ông lại nóng lên dù đã cố kìm nén.

Không. Lần này ông phải khác. Ông không thể mất Hà bằng cách ép buộc. Nếu muốn có cô hoàn toàn, ông phải khiến cô tự nguyện đến với ông.

Ông mở điện thoại, xem lại tin nhắn đã gửi cho Hà tối nay. Không một lời gợi dục. Không ám chỉ. Chỉ đơn thuần là sự quan tâm của một người bố chồng tốt bụng.

Chiến lược mới của ông: **Trở thành người đàn ông hoàn hảo mà Hoàng không bao giờ làm được.**

Ông biết Hoàng vô tâm. Ông biết con trai mình coi Hà như đồ nội thất trong nhà – có mặt thì dùng, không có thì thôi. Ông sẽ lấp đầy khoảng trống đó. Ông sẽ trở thành chỗ dựa tinh thần, người duy nhất hiểu cô, và khi cô đã nghiêng về ông về mặt cảm xúc, thể xác sẽ tự động theo sau.

Ông nhắn thêm một tin: *”Bố biết con đang ác mộng. Bố xin lỗi. Thật lòng xin lỗi. Ngủ đi, mai bố sẽ gọi điện thoại cho con, được không?”*

Sáng hôm sau, Hà ngồi trong sân nhà mẹ, phơi nắng cho bộ chăn bông cũ. Mẹ cô đi chợ từ sáng sớm, để lại mỗi cô trong căn nhà yên tĩnh.

Điện thoại rung. Cuộc gọi từ ông Quân.

Hà do dự. Cô nên tắt máy. Cô nên chặn số ông ta. Nhưng tay cô lại bấm nghe máy, và giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên:

*”Hà… con khỏe không?”*

Im lặng. Hà không biết trả lời thế nào. Cô vẫn còn giận ông ta, vẫn còn sợ ông ta, nhưng giọng nói ấy… sao mà dịu dàng đến thế?

*”Con không muốn nói chuyện với bố,”* cô cố gắng làm giọng cứng rắn, nhưng nó phát ra như tiếng thì thầm yếu ớt.

*”Bố biết. Bố chỉ muốn nghe giọng con thôi,”* ông Quân nói chậm rãi. *”Hai đêm qua bố không ngủ được. Bố cứ nghĩ đến cảnh con khóc… và bố nhận ra mình đã làm một chuyện không thể tha thứ.”*

Hà cầm chặt điện thoại. Cô không ngờ ông ta thừa nhận như vậy.

*”Bố không mong con tha thứ ngay lập tức. Nhưng bố xin con… đừng tự làm khổ mình. Ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ điều độ. Nếu con muốn ở nhà mẹ thêm bao lâu cũng được. Bố sẽ nói với Hoàng là con đang nghỉ ngơi.”*

*”Sao bố lại làm vậy?”* Hà hỏi, giọng run run. *”Sau những gì bố đã làm… sao bố còn quan tâm?”*

Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu. Rồi ông Quân thở dài:

*”Vì bố yêu con. Không phải tình thương của bố với con dâu. Mà là tình yêu của đàn ông với người phụ nữ. Bố biết điều đó sai trái. Nhưng bố không thể kiểm soát được trái tim mình. Đêm đó… bố đã để cơn thèm khát chi phối, và bố hận bản thân vì đã làm tổn thương con.”*

Hà cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Cô định cúp máy, nhưng ông Quân tiếp tục:

*”Bố hứa với con. Từ giờ trở đi, bố sẽ không chạm vào con nếu con không muốn. Bố chỉ muốn được chăm sóc con, lo cho con. Nếu con cho phép… bố muốn làm bạn với con. Chỉ vậy thôi.”*

*”Làm bạn?”* Hà cười nhạt, nhưng nước mắt lại rơi. *”Bố nghĩ có thể quay lại như chưa từng xảy ra chuyện gì sao?”*

*”Không. Bố không nghĩ vậy. Nhưng bố muốn thử. Bố muốn chuộc lỗi. Dù chỉ là một chút thôi.”*

Cuộc gọi kéo dài gần nửa tiếng. Ông Quân không nói gì khiêu dâm. Ông chỉ hỏi han về sức khỏe cô, nhắc cô uống thuốc dạ dày, hỏi thăm mẹ cô. Cư xử như một người bố chồng tử tế nhất trên đời.

Khi cúp máy, Hà ngồi đó, bối rối. Cô vẫn nhớ cảm giác ghê tởm. Nhưng xen lẫn là một thứ cảm giác khác… một chút cảm động trước sự ân cần mà Hoàng chưa bao giờ dành cho cô?

— Những Tin Nhắn Ngày Đêm

Ba ngày tiếp theo, ông Quân nhắn tin đều đặn mỗi buổi sáng và tối

Sáng: *”Trời lạnh, con nhớ mặc áo khoác dày. Bố gửi xe ôm đến nhà mẹ con đưa con đi ăn sáng nhé? Bố biết quán phở con thích ở gần đó.”*

Tối: *”Hôm nay bố học cách nấu chè đậu đỏ trên mạng. Hồi con mới về làm dâu, con thích ăn chè đậu đỏ phải không? Bố nấu rồi để trong tủ lạnh, khi nào con về ăn thử.”*

Không lời lẽ gợi dục. Không áp lực. Chỉ là sự quan tâm tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhặt.

Hà ban đầu không trả lời. Nhưng rồi, ngày thứ tư, khi ông nhắn *”Hôm nay bố đi siêu thị, thấy loại táo con thích đang giảm giá. Bố mua về cả thùng, để dành cho con”*, cô bất giác trả lời: *”Con cảm ơn bố.”*

Chỉ bốn chữ. Nhưng ông Quân ở đầu dây bên kia nở nụ cười mãn nguyện. Cô đã mở cửa. Dù chỉ là một khe hở nhỏ.

Tối hôm đó, Hà lại gặp ác mộng. Nhưng lần này, khi cô giật mình tỉnh giấc, cô không ôm mình run rẩy nữa. Cô lặng lẽ lấy điện thoại, đọc lại những tin nhắn của ông Quân, và cảm thấy… an toàn?

*”Sao mình lại thế này?”* cô tự hỏi, đau đớn.

Cô ghét ông ta. Cô phải ghét ông ta. Nhưng tại sao, khi nghĩ đến đêm đó, cô không chỉ nhớ đến nỗi đau, mà còn nhớ đến cảm giác được ôm chặt, được ai đó khao khát đến mức điên cuồng, được coi là trung tâm của vũ trụ?

Với Hoàng, cô chỉ là người vợ hiện diện. Với ông Quân, cô là cả thế giới.

Tối thứ năm, Hà ngồi nói chuyện với mẹ. Bà lão nhìn con gái, thở dài:

*”Mẹ thấy con ốm đi nhiều. Có chuyện gì với Hoàng phải không? Hay là… có người thứ ba?”*

Hà sững người. Cô định nói dối, nhưng nước mắt cứ trào ra.

*”Mẹ ơi… con không biết phải làm sao nữa…”* – Hà khóc

Cô khóc nức nở, không thể kể rõ sự thật, nhưng cũng không thể giữ trong lòng. Bà mẹ chỉ ôm con, vỗ về, không hỏi gì thêm.

Tối hôm ấy, Hà nhắn tin cho ông Quân lần đầu tiên chủ động:

*”Hôm nay con khóc trước mặt mẹ. Mẹ hỏi con có phải Hoàng có người khác không.”*

Vài phút sau, ông Quân trả lời: *”Bố xin lỗi. Tất cả là lỗi của bố. Nếu bố không làm những chuyện đó… con đã không phải khổ sở như vậy.”*

*”Con nên kể cho Hoàng biết không?”* Hà hỏi, tay run run.

*”Con muốn kể thì kể. Bố sẽ chịu trách nhiệm. Nhưng bố sợ… con sẽ mất tất cả. Và bố sợ… bố sẽ mất con.”*

Hà nhìn vào màn hình, tim đập loạn nhịp. Mất ông ta? Tại sao cô lại sợ mất ông ta?

Cô không trả lời câu hỏi đó. Thay vào đó, cô hỏi: *”Bố thực sự hối hận sao?”*

*”Mỗi ngày bố đều hối hận. Nhưng bố cũng… mỗi ngày đều nhớ con. Không phải nhớ đêm đó. Mà nhớ tiếng cười của con, nhớ cách con nấu ăn, nhớ cảnh con ngồi xem phim trong phòng khách. Bố nhớ Hà – người phụ nữ bố yêu thương, không phải cơ thể bố đã chiếm đoạt.”*

Hà đọc đi đọc lại tin nhắn. Nước mắt cô rơi lên màn hình.

Cô biết mình đang bị thao túng. Cô biết ông Quân đang dùng chiến lược tâm lý. Nhưng cô không thể không cảm động. Bởi vì những gì ông nói… là sự thật. Hoàng chưa bao giờ nói nhớ cô theo cách đó. Hoàng chưa bao giờ để ý đến chi tiết nhỏ nhặt về cô.

Cô trả lời: *”Con cũng không biết mình cảm thấy gì nữa. Con sợ bố. Nhưng con… con cũng…”* xong lại xóa đi

Cô dừng lại. Không thể viết tiếp.

Ông Quân trả lời ngay: *”Không cần nói gì thêm. Bố hiểu. Bố sẽ chờ. Dù phải chờ bao lâu cũng được. Chỉ cần con cho bố cơ hội để chuộc lỗi.”*

# Quyết Định

Cuối tuần đó, Hoàng gọi video từ nước ngoài. Anh trông mệt mỏi, quầng thâm mắt đen sì.

*”Em ổn không? Anh nhớ em. Cuối tuần sau anh về, mình đi ăn nhé?”*

Hà gật đầu, cố cười. Nhưng trong lòng cô trống rỗng. Cô nhìn chồng mình – người đàn ông cô đã yêu, đã cưới – và cảm thấy khoảng cách xa xôi không thể vượt qua.

Sau khi cúp máy với Hoàng, Hà nhìn vào điện thoại. Tin nhắn mới nhất từ ông Quân: *”Hoàng sắp về rồi. Con sẽ về nhà chứ? Bố nhớ con. Nhưng nếu con chưa sẵn sàng nhìn mặt bố, bố sẽ ra ngoài ở nhà nghỉ vài hôm.”*

Hà cắn môi. Cô nên để ông ta ra ngoài ở. Cô nên tận dụng thời gian Hoàng về để hàn gắn hôn nhân.

Nhưng tay cô lại gõ: *”Không cần. Bố ở nhà đi. Con… con sẽ về.”*

Gửi tin nhắn xong, Hà ôm mặt khóc. Cô không biết mình đang làm gì. Cô không biết tại sao lại không thể từ chối ông ta.

Có lẽ vì trong sự quan tâm của ông Quân, cô tìm thấy thứ mình đang thiếu. Có lẽ vì cô đã quá cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Có lẽ vì… cơ thể cô vẫn nhớ đến đêm đó, và dù tâm trí phản đối, thể xác lại thèm khái.

Hoặc có lẽ… cô đang rơi vào bẫy một cách tự nguyện.

Ông Quân ở đầu dây bên kia đọc tin nhắn, nở nụ cười. Giai đoạn một đã thành công. Hà đang quay về. Không phải vì sợ hãi, mà vì… tò mò? Vì cảm động? Vì khao khát?

Dù là gì đi nữa, ông sẽ đón cô bằng vòng tay rộng mở. Và lần này, ông sẽ kiên nhẫn. Ông sẽ không ép buộc. Ông sẽ để cô tự nguyện bước vào vòng tay mình.

*”Bố sẽ đón con ở ga nhé,”* ông nhắn lại. *”Bố nhớ con lắm, con dâu.”*

Hà nhìn tin nhắn, tim đập loạn nhịp. Cô biết mình đang đi vào vực thẳm. Nhưng cô không thể dừng lại được nữa. Cô phải đối diện thẳng thắn.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.