**CHƯƠNG 20: ĐÊM DÀI CHĂM SÓC**
### **Phần 1: Cơn Bệnh Ập Đến**
Cơn mưa đêm thứ hai không ngừng nghỉ, như thể trời đất đang gào thét đổ hết những giọt nước cuối cùng xuống mái nhà tường thuộc dòng họ Quân. Trong căn phòng ngủ rộng rãi ở tầng hai, ông Quân nằm co quắp trên giường, cơ thể run lên từng cơn dữ dội như bị điện giật.
Tiếng rên rỉ yếu ớt vọng ra từ khe cửa đủ để Hà – người đang đứng ngoài hành lang với tách trà nóng trên tay – phải giật mình. Cô đẩy cửa bước vào, và suýt nữa làm rơi tách trà khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt
Ông Quân đang co giật.
Cơ thể vạm vỡ thường ngày giờ đây cong lên thành hình cung, hai tay bấu chặt vào ga giường, các đốt ngón tay trắng bệch vì dùng sức. Trán ông đẫm mồ hôi, tóc tai ướt nhẹp dính vào da, khuôn mặt đỏ bừng đến đáng sợ với hai má lõm sâu vì sốt cao. Điều đáng sợ nhất là đôi tay ông – những bàn tay rắn chắc từng làm chủ cả một doanh nghiệp giờ đang co giật liên hồi, các ngón tay co rút về phía lòng bàn tay như bị cứng lại, không thể duỗi ra.
“Bố!” Hà hét lên, lao đến bên giường.
Cô đặt tay lên trán ông – nóng hừng hực như than hồng. Nhiệt độ phải trên 39 độ, có thể là 40. Ông Quân mở mắt nhìn cô, ánh mắt mờ đục vì sốt, miệng mấp máy nhưng không thành lời.
“Con… con đi gọi xe… đưa bố đi viện…” Hà run run lấy điện thoại.
“Không…” ông Quân thều thào, giọng khàn đặc như cát, “Bố… bố không sao… chỉ là… cảm cúm thôi…”
Nhưng cơn co giật lại ập đến. Lần này dữ dội hơn, cả người ông run lên bần bật, chiếc chăn mỏng tuột xuống để lộ cơ thể chỉ mặc chiếc áo phông ướt đẫm mồ hôi. Hà hoảng hốt nhìn đôi tay ông – chúng đang co giật không kiểm soát, các cơ bắp ở cánh tay co cứng lại, những đường gân xanh nổi lên rõ mồn một.
“Bố bị co giật rồi… phải đi viện thôi…” Hà nghẹn ngào, nước mắt chực trào.
“Không… đừng…” ông Quân nắm chặt tay cô bằng chút sức lực cuối cùng, “Bố… bố sợ bệnh viện… ở nhà… con chăm sóc bố… được mà…”
Hà nhìn vào mắt ông – đó là ánh nhìn van xin, của một người đàn ông kiên cường cả đời giờ đang yếu đuối như đứa trẻ. Cô cắn môi, gật đầu.
“Được… con sẽ chăm sóc bố… nhưng nếu bố không đỡ, con sẽ gọi xe cấp cứu…”
### **Phần 2: Người Vợ Hiền Trong Đêm Dài**
Hà chạy xuống bếp, tay run run lấy nồi nấu cháo trắng – thứ dễ tiêu hóa nhất cho người bệnh. Cô cho gạo vào nồi, đổ nước, nhưng tay cô run đến mức gạo rơi vãi khắp nơi. Cô vội vàng nhặt lên, nước mắt lăn dài trên má.
Cô gọi điện cho Hoàng.
*Thuê bao.*
Lại gọi lần nữa. Và lần nữa. Tiếng thuê bao vô tình vang lên như một lời tuyên án – cô đang một mình trong căn nhà rộng lớn này, với người bố chồng đang bệnh nặng, và người chồng của cô thì biệt tăm biệt tích nơi xa.
“Anh ơi… anh ở đâu…” Hà thì thầm vào điện thoại, rồi lau nước mắt, cố gắng bình tĩnh.
Cháo nồng lên trên bếp, Hà chạy ra hiệu thuốc gần nhất mua thuốc hạ sốt, thuốc chống co giật, và thuốc bổ sung điện giải. Cô chạy về trong mưa, áo mưa ướt đẫm nhưng ôm chặt túi thuốc như báu vật.
Khi trở lại phòng ông Quân, ông đã rơi vào trạng thái mê man. Cơn co giật đã giảm nhưng người ông vẫn run nhẹ, môi khô nứt, da tái nhợt đi trông thấy. Hà đặt tay lên trán – vẫn còn rất nóng.
Cô phải hạ sốt ngay.
Hà đi lấy chậu nước ấm, khăn mềm, và bắt đầu công việc chăm sóc. Cô nhẹ nhàng cởi chiếc áo phông ướt đẫm mồ hôi của ông – đó là việc khó khăn vì ông nặng và đang trong trạng thái bán vô thức. Cô phải đỡ ông ngồi dậy, một tay ôm lấy lưng ông, tay kia kéo áo qua đầu.
Khi chiếc áo được cởi ra, cơ thể ông Quân lộ ra trước mắt Hà – nửa trên trần trụi, da ngăm săn chắc nhưng giờ đây nóng hừng hực, lồng ngực phập phồng vì thở dốc, hai đầu vú sẫm màu co cứng vì lạnh hoặc vì sốt. Hà không có thời gian để ngại ngùng – cô nhúng khăn vào nước ấm, vắt ráo, rồi nhẹ nhàng lau từng vùng da trên người ông.
Cô lau từ cổ xuống, qua hai vai rộng, dọc theo xương sườn, đến cái bụng phẳng lì với những múi cơ rắn chắc dù đã ngoài 60. Mỗi lần chạm vào da ông, cô đều cảm thấy hơi nóng rực truyền qua lòng bàn tay. Cô lau kỹ hai cánh tay – nơi các cơ vẫn còn co cứng vì co giật, mát xa nhẹ nhàng để máu lưu thông.
Sau đó, cô thay cho ông chiếc áo sơ mi sạch của Hoàng – vì áo của ông Quân còn ướt chưa kịp phơi. Chiếc áo hơi rộng trên người ông, nhưng ít nhất cũng khô ráo thoáng mát.
Tiếp theo là việc hạ sốt. Hà lấy khăn mềm khác, nhúng vào nước ấm pha chút cồn, vắt ráo rồi đắp lên trán ông. Cô thay khăn liên tục – mỗi 5 phút một lần – để hạ nhiệt cho ông. Rồi cô lấy thêm khăn khác lau hai bàn chân, hai bàn tay – những nơi tỏa nhiệt nhiều nhất.
Cô ép ông uống thuốc hạ sốt, từng viên một, từng ngụm nước nhỏ, vì ông đang trong trạng thái mê man khó nuốt. Cô phải nâng đầu ông lên, để ông tựa vào vai mình, như người mẹ cho con bú, từ từ đổ từng giọt nước nhỏ vào môi ông.
Khi trời tối hẳn, Hà mang cháo vào phòng. Cô đỡ ông ngồi dậy, đút từng thìa cháo loãng. Ông Quân mở mắt nhìn cô, ánh mắt mơ màng nhưng đã có chút tỉnh táo.
“Con… con dâu…” ông thì thầm.
“Bố đừng nói gì cả, cố ăn chút cháo đi ạ…” Hà nhẹ nhàng đưa thìa cháo đến môi ông.
Ông ăn từng miếng nhỏ, mắt không rời khỏi khuôn mặt Hà. Trong cơn mê sảng, ông thấy cô như một thiên thần – mái tóc rối bù vì vội vàng, đôi mắt thâm quầng vì lo lắng, làn da trắng ngần lấm tấp mồ hôi vì chạy ngược xuôi. Nhưng cô đẹp – đẹp một cách hiền hậu, thánh thiện.
Sau khi ăn xong, Hà đỡ ông nằm xuống, đắp chăn kỹ càng. Cô kéo ghế sofa đặt cạnh giường, ngồi xuống, quyết định canh giường cả đêm.
Đêm dần khuya. Tiếng mưa rơi ngoài hiên như nhạc nền buồn bã. Hà ngồi đó, tay cầm khăn lau mồ hôi trên trán ông mỗi khi ông rên rỉ. Cô nắm lấy bàn tay ông – vẫn còn hơi cứng, nhưng đã đỡ co giật – và xoa nhẹ, mát xa từng ngón tay để máu lưu thông.
Cô thay khăn ướt liên tục. Cô đo nhiệt độ mỗi giờ. Cô ép ông uống nước điện giải để bù nước. Cô làm tất cả những gì một người vợ hiền sẽ làm cho chồng mình – không, cô còn làm hơn thế, vì trong cô còn có cả nỗi ám ảnh về những gì ông đã làm, cả sự day dứt lẫn thứ tình cảm phức tạp mà cô không dám đặt tên.
### **Phần 3: Ranh Giới Mong Manh**
Đến nửa đêm, nhiệt độ ông Quân hạ dần. Cơn sốt bắt đầu lui, nhưng ông vẫn còn yếu. Hà vẫn ngồi đó, không dám chợp mắt.
Khoảng 3 giờ sáng, ông Quân tỉnh lại hoàn toàn. Ông mở mắt, thấy Hà đang ngủ gục trên ghế sofa cạnh giường, tay vẫn còn nắm chặt tay mình. Ánh đèn ngủ hắt lên khuôn mặt cô – thanh thoát, yên bình, nhưng đôi mày vẫn chau lại vì lo âu ngay cả trong giấc ngủ.
Ông nhẹ nhàng siết tay cô. Hà giật mình tỉnh giấc, vội vàng đưa tay lên trán ông – mát rồi, không còn nóng rực nữa.
“Bố… bố tỉnh rồi…” Hà thở phào, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này là vì mừng.
“Con… con ngồi đây… cả đêm rồi sao?” ông Quân hỏi, giọng khàn nhưng đã có sức sống.
“Dạ… con sợ bố sốt cao quá… tay bố cứ co giật… con không dám ngủ…” Hà lau nước mắt, cười nhẹ, “Bố đỡ rồi là tốt rồi… con đi pha nước cho bố uống nhé?”
“Không… ngồi đây với bố… một lát…” ông Quân kéo tay cô, không buông.
Hà ngồi lại. Ông Quân nhìn cô – nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe vì thức đêm, nhìn đôi tay sưng phù vì nắm chặt tay ông suốt mấy tiếng đồng hồ, nhìn bộ đồ ngủ còn ướt vì mồ hôi của chính cô.
“Con… con tha thứ cho bố chứ?” ông Quân thì thầm, giọng run run, “Sau những gì bố đã làm… con vẫn chăm sóc bố như vậy… Cảm ơn con…. nếu không có con có thể cơ thể già này của cha phải nằm liệt giường rồi mất …. ”
Hà im lặng. Cô nhìn xuống bàn tay đang nắm tay ông – bàn tay đã từng chạm vào những nơi khuất tốt nhất của cô, đã từng ép buộc cô, nhưng giờ đây lại nắm lấy cô như một sợi dây cứu sinh duy nhất.
“Con… con không biết…” Hà thành thật, “Con chỉ biết… con không thể để bố chết… không thể để bố đau… dù có chuyện gì xảy ra… bố vẫn là bố chồng con… vẫn là người thân của con…”
Ông Quân cảm động đến nghẹn lòng. Ông nhớ lại những gì mình đã làm – cưỡng đoạt cô trong đêm say, đe dọa cô, biến cô thành công cụ thỏa mãn dục vọng. Vậy mà giờ đây, khi ông nằm đây yếu ớt, không một chút phòng bị, cô vẫn có thể trả thù ông bằng cách bỏ mặc ông. Nhưng cô không làm vậy. Cô đã chăm sóc ông như người vợ chăm sóc chồng – tận tình, hi sinh, không một lời than vãn.
“Bố… bố xin lỗi con…” ông Quân nói, nước mắt chảy xuống hai bên thái dương – lần đầu tiên trong đời ông khóc trước mặt một người phụ nữ, “Bố đã là một kẻ thô bạo… bố đã ép con… nhưng bố… bố không hối hận lúc đấy… Giờ đây bố có thể làm tất cả mọi thứ để con được bù đắp”
Hà ngước nhìn ông, ngạc nhiên.
“Bố muốn… muốn chăm sóc con cả đời…” ông Quân nói tiếp, ánh mắt kiên định dù cơ thể còn yếu, “Bố muốn con yêu bố… không phải vì sợ hãi, không phải vì ép buộc… mà vì con thực sự muốn ở bên bố… Bố muốn là người đàn ông thay thế Hoàng những lúc Hoàng vắng nhà đê làm chỗ dựa cho con để bảo vệ con… trong cả cuộc đời này…”
Hà đờ người. Cô nhìn vào mắt ông – không còn là ánh nhìn dâm dục thèm khát của kẻ săn mồi, mà là ánh nhìn của người đàn ông đang thực sự yêu thương, đang thực sự hối hận, và đang thực sự khao khát được yêu.
“Bố…” Hà thì thầm, không biết nên trả lời thế nào.
“Đừng trả lời bây giờ…” ông Quân nói, nâng tay cô lên hôn nhẹ lên mu bàn tay – một cử chỉ tôn trọng, khác hẳn những lần trước, “Hãy để bố chứng minh… để bố chinh phục con… từng chút một… bằng cả trái tim này…”
Hà cúi đầu, nước mắt lăn dài. Bố đừng nói nữa, Bố ốm đang nói linh tinh đó…. Hãy nhanh khỏi bệnh đi là giúp con rồi.. Cô không biết mình đang cảm thấy gì – có phải là yêu không? Hay chỉ là thương hại? Hay là thứ tình cảm phức tạp hơn, khi mà người đàn ông từng xâm phạm cô giờ đây lại khiến cô rung động bởi sự tận tình và chân thành?
Đêm đó, Hà không về phòng mình. Cô nằm trên ghế sofa cạnh giường, vẫn nắm tay ông Quân, và cả hai chìm vào giấc ngủ trong sự yên bình lạ thường – như hai tâm hồn vừa tìm thấy nhau sau bao nhiêu giông bão.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Nhưng trong căn phòng nhỏ, một thứ tình yêu – hoặc ít nhất là sự tin tưởng – đã bắt đầu nảy nở, chuẩn bị cho những chương tiếp theo của câu chuyện đầy nhục dục nhưng cũng đầy cảm xúc này.