Chương 21. Con dâu cầm dương vật ba chồng
Buổi sáng hôm sau, sau cơn mưa là ánh nắng ban mai len lỏi qua khe rèm cửa hắt vào căn phòng ngủ. Hà tỉnh giấc từ lúc nào không hay, cô vẫn ngồi tựa vào thành giường, tay nắm lấy bàn tay ông Quân suốt đêm. Cô đưa tay lên trán ông, thấy da đã mát rượi, không còn hừng hực như than hồng như hôm qua. Tim cô nhẹ nhõm đi một nhịp – cơn sốt đã lui, ông đã an toàn.
Cô định kéo chăn lên đắp kín cho ông, nhưng khi mắt liếc xuống phía dưới, cô khựng lại.
Phía đũng quần đùi cotton của ông Quân lồi lên một cục to tướng, căng phồng như muốn xé rách lớp vải mỏng. Dương vật của ông đang cương cứng trong lúc ngủ, to đến mức đường viền của nó in rõ mồn một qua lớp quần, uốn lượn dọc theo đùi trái, kéo dài xuống tận gối.
Hà nuốt nước bọt, tim đập thình thịch. Cô nhớ lại lần vô tình thấy ông Quân tắm – thứ đó thật kinh khủng, to như cổ tay, dài như bàn tay người, đầu khấc to bè như nấm. Vô thức, bàn tay cô đưa xuống, khẽ đặt lên chỗ phồng to ấy.
Nóng. Cứng. Như một thanh sắt được bọc trong nhung.
Ngón tay cô run run di chuyển, đo độ dài của nó – từ gốc đến đầu phải dài hơn hai gang tay. Rồi cô đo độ to – vòng tay cô không thể nắp hết. Cô cảm nhận rõ từng đường gân nổi lên dưới lớp vải, cảm nhận sự co giật nhẹ như nhịp tim.
Bỗng ông Quân cựa mình, rên nhẹ một tiếng.
Hà giật nảy như điện giật, vội vàng thu tay lại, mặt đỏ bừng như gấc chín. Cô cúi đầu, hơi thở dồn dập, sợ ông đã nhìn thấy hành động vừa rồi.
Nhưng ông Quân chỉ mở mắt chầm chậm, ánh nhìn còn mơ màng. Khi nhận ra Hà đang ngồi đó, tay vẫn còn đang nắm tay mình suốt đêm, ông mỉm cười yếu ớt.
“Con… cảm ơn con…” ông thì thầm, giọng khàn nhưng đầy cảm động, “Cảm ơn con đã ở đây… với bố…”
Hà gật đầu, không dám nhìn vào mắt ông, vẫn còn xấu hổ vì những gì vừa làm. Cô đứng dậy vội vàng: “Con… con đi chuẩn bị nước ấm cho bố rửa mặt…”
Khi Hà đỡ ông ngồi dậy, chuẩn bị nước rửa mặt cho ông Quân bỗng nắm nhẹ tay cô, giữ cô ở lại bên giường.
“Hà… bố muốn nói chuyện với con…” ông nhìn cô, ánh mắt phức tạp.
“Dạ, bố cứ nói…” Hà ngồi xuống cạnh giường.
Ông Quân thở dài, nhìn ra cửa sổ, tránh ánh mắt cô: “Con và Hoàng… đã cưới nhau gần hai năm rồi nhỉ?”
Hà ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ: “Dạ… đúng hai năm ạ…”
“Hai năm…” ông lẩm bẩm, “Thời gian đủ để một đứa trẻ ra đời, đủ để bố được bế cháu trên tay… nhưng sao vẫn chưa thấy tin vui gì?”
Hà đỏ mặt, cúi đầu: “Dạ… con và Hoàng còn đang lo công việc… chưa chuẩn bị tinh thần…”
Ông Quân quay lại nhìn cô, ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy khát khao: “Bố… bố muốn con và Hoàng sớm có con. Càng sớm càng tốt.”
Hà ngước nhìn ông, không hiểu tại sao ông lại nhắc đến chuyện này ngay lúc này, sau những lời tình cảm đêm qua.
“Bố… bố đã già rồi…” ông Quân nói tiếp, giọng trầm xuống, “Bố không biết mình còn sống được bao lâu. Bố muốn được bế cháu, muốn được nhìn thấy dòng máu mình được nối tiếp… Bố muốn có một đứa cháu để ôm ấp, để chăm sóc, để dành trọn tình thương của mình…”
Ông dừng lại, nuốt nước bọt khó khăn: “Nếu… nếu có đứa cháu đó, có lẽ bố sẽ tập trung vào việc khác. Bố sẽ bận rộn với việc chăm cháu, dạy cháu, yêu thương cháu… và có lẽ… có lẽ bố sẽ quên đi…”
Ông không nói hết câu, nhưng Hà hiểu. Cô hiểu ông đang nói đến điều gì. Ông muốn quên đi những hình ảnh đêm định mệnh – những đêm ông ép buộc cô, những lần ông chiếm đoạt cô, và cả những cảm xúc mà ông vừa thổ lộ đêm qua.
“Bố muốn… quên đi con sao?” Hà hỏi nhỏ, giọng run run, nỗi đau thoáng qua trong lồng ngực.
Ông Quân quay phắt lại nhìn cô, ánh mắt đau đớn: “Không! Bố không muốn quên con… nhưng bố phải quên! Bố phải quên đi những gì bố đã làm với con… quên đi thân xác con… quên đi cảm giác khi ở bên con… vì nếu không… nếu không bố sẽ điên mất…”
Ông siết chặt tay cô: “Bố yêu con… bố nhận ra điều đó rồi… nhưng bố cũng là bố chồng con! Bố không thể… không thể cứ tiếp tục thèm khát con như vậy… Nếu con có con với Hoàng… nếu bố có cháu để bế… có lẽ bố sẽ tìm thấy niềm vui khác… và để con sống yên ổn với chồng con…”
Hà im lặng, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô cảm thấy một nỗi trống rỗng kỳ lạ. Vừa đêm qua ông còn nói muốn chinh phục cả tâm hồn cô, vậy mà sáng nay ông lại đang cố gắng đẩy cô đi bằng cách khuyên cô sinh con với chồng.
“Con… con hiểu ý bố…” Hà thì thầm, “Nhưng dường như anh Hoàng có vấn đề, tụi con đinh giấu bố nhưng con nghĩ cũng nên nói cho bố biết để bố đỡ tạo ấp lực…. tụi con đang cố gắng thử các liệu trình cũng sẽ sớm thôi…. bố yên tâm?”
“Con… con không biết phải làm sao…” Hà thành thật, “Con và Hoàng… chúng con sẽ cố gắng …”
“Hãy sẵn sàng đi…” ông Quân nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết, “Vì bố… và cũng vì chính con. Nếu con làm mẹ… nếu con có con… mọi chuyện sẽ khác. Bố sẽ là ông nội hiền lành… và con sẽ là mẹ hiền… chúng ta sẽ có một lối thoát… khỏi những gì đang vướng mắc…”
Ông nâng tay cô lên, hôn nhẹ lên mu bàn tay: “Hãy sinh con cho Hoàng… để bố có lý do để buông tay con… và để bố có niềm vui tuổi già…” Nếu con cần bố có thể giúp bất kể những gì bố có… tiền bạc… sức khỏe hay kể cả…..
Hà khóc òa, gục đầu vào tay ông. Cô không biết mình đang khóc vì điều gì – vì sự giải thoát sắp đến, hay vì nỗi mất mát không tên?
Ông Quân vuốt ve mái tóc cô, ánh mắt xa xăm. Ông biết mình đang đánh cược – nếu Hà có thai, liệu ông có thực sự quên được cô? Hay liệu ông sẽ càng ghen tị với con trai mình, vì nó được sở hữu điều mà ông không bao giờ có được – trái tim và thân xác Hà hoàn toàn?
bóng dáng thanh mảnh của Hà đột nhiên xuất hiện trước cửa phòng ông Quân. Cô vừa đi nấu cháo xong, tay còn cầm khăn ấm để lau mặt cho ông.
“Bố ơi, con vào đây…” Hà đẩy cửa bước vào, nhẹ nhàng đến bên giường.
“Hà ơi…” Ông Quân thấy cô vào, mặt đỏ bừng, giọng ngại ngùng, “Bố… bố buồn tiểu quá…”
Hà đứng khựng lại, tim đập thình thịch. Cô nhớ lại lần trước – đêm định mệnh đó – khi cô cũng đã từng chạm vào nơi đó của ông. Giờ đây, khi ông bệnh tật nằm đây, cô lại phải đối mặt với tình huống tương tự.
“Con… con đỡ bố ra nhà vệ sinh nhé…” Hà đỏ mặt, cố gắng bình tĩnh.
Cô đỡ ông ngồi dậy, để ông tựa vào vai mình. Mỗi bước đi của ông đều chậm chạp vì cơn sốt khiến đầu óc choáng váng. Đến nhà vệ sinh trong phòng, ông Quân đứng khựng lại, hai tay run run bám vào thành tường.
“Bố… bố không tự cởi được…” ông cúi đầu, xấu hổ tột độ, “Tay bố… nó cứ đau…”
Hà đứng sau lưng ông, tim đập loạn nhịp. Đây là lần thứ hai. Lần thứ hai cô phải đụng chạm vào nơi đó của ông Quân. Nhưng lần này khác – ông đang bệnh, yếu ớt, không phải trong cơn say điên cuồng như đêm định mệnh. Và cô… cô cũng khác. Cô không còn sợ hãi như trước, nhưng lại ngại ngùng hơn gấp bội.
“Con… con giúp bố…” Hà thì thầm, giọng run run.
Hà đứng sau lưng ông Quân, tay run run đặt lên dây chun quần đùi. Cô hít một hơi thật sâu, từ từ kéo xuống, từng milimet một.
“Bố… bố đứng vững nhé…” Hà thì thầm, giọng run run.
“Ừ… con cứ… cứ từ từ…” Ông Quân thở dốc, hai tay bám chặt vào thành tường.
Chiếc quần lót bên trong lộ ra, căng phồng lên một góc đáng sợ. Hà đưa tay vào trong, ngón tay run rẩy móc theo đường viền quần lót. Khi chạm vào thân dương vật nóng hổi, cô giật nảy.
“Con… con xin lỗi…” Hà lắp bắp.
“Không… không sao…” ông Quân rên nhẹ, “Con… con cứ làm đi…”
Cô nắm lấy nó, nhẹ nhàng kéo ra qua lỗ quần. Nó bật lên như lò xo vừa được giải phóng.
Thân dương vật to lớn vụt đứng thẳng lên, đập mạnh vào bụng dưới ông Quân rồi rung lên bần bật. Hà đỏ mặt đến tận cổ, vội cúi đầu.
“Trời ơi…” cô thốt lên không kiểm soát được.
“Lần… lần thứ hai rồi nhỉ…” ông Quân ngại ngùng nói, giọng khàn đặc.
Hà im lặng, không biết trả lời sao. Cô nhớ lại đêm định mệnh – lần đầu cô chạm vào nơi này của ông, trong bóng tối, trong sợ hãi. Còn bây giờ… dưới ánh sáng ban ngày, cô nhìn thấy rõ từng đường gân, từng milimet da thịt.
“Con… con không nhớ…” cô nói dối, giọng nhỏ như muỗi kêu.
“Bố nhớ…” ông Quân thì thầm, “Bố nhớ rõ… đêm đó… con đã…”
“Thôi bố đừng nói nữa…” Hà cắt ngang, mặt đỏ bừng, “Con… con chỉ giúp bố đi vệ sinh thôi…”
Cô hai tay nâng lấy nó – một tay cầm thân, một tay vịn đầu – hướng vào bồn cầu. Dòng nước tiểu phun ra mạnh mẽ, rào rào như vòi nước.
“Bố… bố xong chưa…” Hà hỏi nhỏ, mắt nhìn chỗ khác.
“Chưa… còn nhiều…” ông Quân rên rỉ, “Con… con cầm chặt vào… nó… nó run quá…”
Hà siết chặt tay, cảm nhận nó nóng hừng hực, co giật liên hồi. Cô nhìn chằm chằp vào dòng chảy, mặt đỏ bừng khi thấy đầu khấc đang giãn nở theo từng nhịp bài tiết.
“Con… con thấy… thấy gì không…” ông Quân hỏi, giọng ngượng ngùng.
“Con… con không thấy gì…” Hà nói dối, vội cúi đầu thấp hơn.
Khi dòng nước yếu dần, Hà nhẹ nhàng lắc lắc, rẩy rẩy cho hết nước tiểu còn đọng lại.
“Ưm… a…” ông Quân rên lên khi cô rẩy.
“Con… con xin lỗi…” Hà vội nói.
“Không… không sao… con làm… làm tiếp đi…” ông Quân thở dốc.
Cô rẩy thêm vài cái cho chắc, rồi lấy giấy lau nhẹ đầu khấc bóng loáng. Tay cô run run chạm vào đầu nhạy cảm, khiến ông Quân giật nảy.
“Con… con xong rồi…” Hà thì thầm.
“Cảm… cảm ơn con…” ông Quân nói, giọng yếu ớt, “Bố… bố không biết phải làm sao nếu không có con…”
Hà không trả lời. Cô cẩn thận nhét nó trở vào trong quần lót, thân dương vật cứng rắn chui qua lỗ quần, ép sát vào bụng dưới ông Quân khi cô kéo quần lên., rồi đỡ ông ra ngoài. Cả hai đều im lặng, không dám nhìn vào mắt nhau. Không khí trong phòng như đặc quánh vì sự ngại ngùng và những ký ức vừa được khơi gợi.
“Con… con xin phép ra ngoài…” Hà vội vàng nói, sắp xếp lại quần áo cho ông rồi chạy ra khỏi nhà vệ sinh.
Về đến giường, Hà đỡ ông nằm xuống, rồi vội vàng quay đi chuẩn bị khăn ấm. Cô cần che giấu khuôn mặt đỏ bừng và trái tim đang đập loạn nhịp của mình…. Nhắm mắt lại cô thấy rõ như dương vật bố đang ngay trước mắt mình lần này rõ nét tới từng cm.
Lần thứ hai. Lần thứ hai cô chạm vào nơi đó của ông Quân. Và lần này, cô không thể phủ nhận rằng… trong sự ngại ngùng ấy, có một chút gì đó khác đang thức dậy.
Hà phải ra ngoài đi chợ, nên tạm gác những suy nghĩ để đi ra ngoài… Hít thở không khí trong lành có thể sẽ giúp cô tốt hơn.