“Thần phụ Thẩm Vãn Đường, nghênh đón Quý phi nương nương.”
Tiếng bước chân đã đến gần.
Một đôi giày thêu chim phượng bằng chỉ vàng xuất hiện trong tầm mắt ta, vạt váy dài thướt tha quét trên đất, mang theo hương hoa nhài nồng nặc.
“Đứng lên đi.”
Giọng nói dịu dàng, giống như gió xuân tháng ba.
Nhưng ta biết, những lời nói thốt ra từ cái miệng này còn độc hơn cả rắn rết.
Ta đứng dậy, cúi đầu nhìn xuống.
Tô Quý phi đi qua bên người ta, đi thẳng vào trong phòng.
“Nương nương,” Ta bước theo sau, “Tiểu nhi nhiễm bệnh, e là sẽ mạo phạm đến nương nương, hay là —”
“Sao thế?”
Ả dừng bước, quay đầu lại nhìn ta, khóe miệng nở nụ cười, “Bổn cung đến xem tiểu công t.ử, ngươi cũng muốn ngăn cản sao?”
Nụ cười ấy ôn hòa, khéo léo, nhưng trong đôi mắt ả không hề có một chút hơi ấm nào.
“Thần phụ không dám.”
Ả đẩy cửa phòng trong ra, đi đến trước giường Chu An, cúi đầu nhìn đứa trẻ đang hôn mê.
“Trông thật khôi ngô.”
Ả đưa tay ra định sờ vào trán Chu An, chiếc móng giả bằng vàng trên ngón tay tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh nến, “Có vài nét giống Hoàng thượng đấy, ngươi không cảm thấy thế sao?”
Tim ta thắt lại.
“Nương nương nói đùa rồi, tiểu nhi là con trai nhà buôn bán, sao dám sánh với nhà thiên t.ử.”
“Thế sao?”
Ả thu tay lại, khi quay người, ống tay áo quét qua bát thu/ốc đặt ở đầu giường.
Bát thu/ốc đổ nhào trên bàn, nước thu/ốc b/ắn ra ngoài, b/ắn lên mu bàn tay ta.
Nóng bỏng.
Ta c.ắ.n răng không phát ra tiếng, mu bàn tay lập tức đỏ ửng một mảng.
“Ái chà,” Tô Quý phi lấy tay che miệng, “Bổn cung không cố ý.”
Ả nhìn bàn tay ta, trong mắt lóe lên một tia khoái trá.
“Người đâu, đi sắc một bát thu/ốc khác cho tiểu công t.ử.”
Một cung nữ lên tiếng dạ thưa rồi bước tới, bưng bát thu/ốc đi.
“Nhớ kỹ đấy,” Giọng Tô Quý phi không nhanh không chậm, “Sắc theo phương thu/ốc ở cung của bổn cung.”
M/áu trong người ta đông cứng lại trong chốc lát.
Đổi phương thu/ốc.
Đây đâu phải là giúp đỡ, đây là muốn lấy mạng người.
“Nương nương xin dừng bước.”
Ta từ từ quỳ xuống, đầu gối đập vào nền gạch vàng, phát ra tiếng động trầm đục.
“Thẩm nương t.ử có lời gì muốn nói sao?”
“Tiểu nhi thể chất đặc biệt, phương thu/ốc thầy thu/ốc kê là được phối chế riêng, không thể tùy tiện thay đổi.”
Ta cúi đầu, giọng nói bình ổn, “Xin nương nương thương xót.”
“Thương xót?”
Tô Quý phi cúi người xuống, dùng khăn tay lau mu bàn tay bị bỏng của ta.
Nói là lau, nhưng thực chất là ấn mạnh xuống.
Khăn tay đè lên vùng da bị bỏng, đau đớn thấu xương.
“Thẩm nương t.ử quả nhiên là người biết điều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com –
Giọng ả ghé rất thấp, chỉ có ta mới nghe thấy, “Bổn cung thưởng thức nhất là những người thông minh như ngươi.”
Khăn tay dời đi, trên mu bàn tay ta là một vệt đỏ bầm.
Ả đứng dậy, nhìn quanh bốn phía, cao giọng nói:
“Nhìn thấy chưa?
Đây mới là người hiểu quy củ.
Không giống một số kẻ, cậy được Hoàng thượng nhìn thêm vài cái liền không biết trời cao đất dày là gì.”
Đám cung nữ phía sau phát ra tiếng cười khẩy khinh miệt.
Tiểu Hà tức giận đến mức run rẩy, ta giữ c.h.ặ.t t.a.y con bé.
“Được rồi,” Tô Quý phi quay người đi ra ngoài, khi đi đến cửa đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn ta, “Thẩm nương t.ử, bổn cung suýt nữa thì quên hỏi ngươi — đứa trẻ này, thật sự đã năm tuổi rồi sao?”
Ta ngẩng đầu, chạm vào ánh mắt của ả.
“Phải.”
“Bổn cung nhìn lại thấy giống bốn tuổi hơn.”
Ánh mắt ả đảo một vòng trên mặt ta, “Hay là nhớ nhầm ngày sinh rồi?”
Câu nói này giống như một lưỡi d.a.o, đ.â.m chính xác vào tim ta.
Kiếp trước, đứa con của ta ch/ết trong bụng mẹ, nếu còn sống thì năm nay vừa vặn bốn tuổi.
Ả biết.
Ả nhất định là biết điều gì đó.
“Nương nương nói đùa rồi,” Giọng ta bình thản đến mức chính ta cũng phải kinh ngạc, “Ngày sinh của con mình, thần phụ sao có thể nhớ nhầm.”
Tô Quý phi nhìn chằm chằm vào ta ba giây, sau đó cười lên.
“Cũng đúng.
Vậy bổn cung hôm khác lại tới.”
Ả quay người rời đi, tấm rèm che của chiếc kiệu bị gió thổi bay lên.
Ta thoáng nhìn thấy trong kiệu có một người ngồi — một người đàn ông mặc trang phục của thầy thu/ốc cung đình, ống tay áo lộ ra hoa văn thêu đặc biệt.
Gia huy của Tô phủ.
Kiếp trước, chính tên thầy thu/ốc này đã giúp ả phối chế ra vô số độc d.ư.ợ.c.
Ta ghi nhớ kỹ rồi.
Chiếc kiệu đi xa dần, ta đứng dậy, đi vào trong phòng.
Vết bỏng trên mu bàn tay đau rát như lửa đốt, nhưng lòng ta còn lạnh hơn.
Tô Quý phi đến rồi, nhanh hơn ta dự tính.
Ả đến để dò xét ta, đến để uy h.i.ế.p ta, đến để nhắc nhở ta — kiếp trước ta có thể hại ch/ết ngươi, kiếp này cũng thế thôi.
Nhưng ả đã quên mất một điều.
Ta của kiếp trước là ở ngoài sáng bị ả tính kế.
Còn ta của kiếp này, ở trong bóng tối.
Ta đi đến bên giường Chu An, từ trong tay áo móc ra một mảnh gốm vỡ.
Đó là lúc nãy khi bát thu/ốc bị đập vỡ, ta đã âm thầm giấu đi.
Trên mảnh gốm có dính một chút bột mịn — rơi ra từ trên móng tay của Tô Quý phi.
Ta ghé sát mũi, ngửi ngửi.
Túy Hồng Nhan.
Một loại độc d.ư.ợ.c mãn tính, tiếp xúc lâu ngày sẽ khiến người ta thần trí hoang mang, cuối cùng hóa điên dại.
Kiếp trước ả chính là dùng thứ này để khiến thị nữ thân cận của ta phát điên, rồi khai ra tội danh “thông gian” không hề có thực.
Ta dùng khăn tay gói kỹ mảnh gốm lại, cất vào chiếc túi gấm đeo sát người.